Xu Hướng 11/2022 # Anh “Sợ” Em Nhiều Hơn Là Yêu Em… / 2023 # Top 18 View | Globaltraining.edu.vn

Xu Hướng 11/2022 # Anh “Sợ” Em Nhiều Hơn Là Yêu Em… / 2023 # Top 18 View

Bạn đang xem bài viết Anh “Sợ” Em Nhiều Hơn Là Yêu Em… / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Globaltraining.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Chào em gái!

Tình yêu có rất nhiều điều diệu kỳ. Hai trái tim – hai con người phải trải qua một quá trình mới tìm thấy tiếng nói chung. Tìm đến tình yêu đã khó, giữ được tình yêu lại càng khó hơn. Đó không phải là nhiệm vụ của một người, đó là sự hợp sức của cả hai. Thế nhưng trong tình yêu của hai em lại đang gặp phải tình cảnh trớ trêu “sợ nhiều hơn yêu”. Em không biết đâu là cách để em giải quyết trong chuyện này.

Như những chia sẻ của em thì hai em thời gian gần đây thường xuyên giận nhau do bạn trai hút thuốc và nhậu nhiều. Với cương vị là người yêu em vì muốn tốt cho anh ấy nên cũng thường xuyên nói về vấn đề này. Thế nhưng em có nghĩ việc em phàn nàn hoặc bắt ép anh ấy phải theo ý em chính là nguyên nhân khiến anh ấy cảm thấy sợ em không? Thậm chí khi chán nản, mệt mỏi anh ấy không còn muốn cố gắng để tốt hơn trong mắt em mà chọn cách làm ngược lại như uống rượu và hút thuốc nhiều hơn như một cách thức để phản kháng, để được làm theo ý mình. Em đã bao giờ lắng nghe bạn trai chia sẻ về mong muốn cũng như nỗi niềm của anh ấy chưa?

Em gái ạ! Mỗi người có cá tính và quan điểm riêng. Chúng ta không thể bắt ép họ thay đổi nếu như đó không phải là điều họ muốn. Vậy nên em cũng cần đặt mình vào vị trí của bạn trai để hiểu anh ấy hơn. Như những chia sẻ của anh ấy “không thích bị người khác áp đặt, muốn có cuộc sống riêng tư”. Vậy em có thể tôn trọng mong muốn đó của bạn trai không? Em có thể thử thay đổi một chút về cách quan tâm của mình. Thay vì em gọi điện mỗi khi anh ấy đi nhậu hay chơi với bạn bè thì em có thể dặn dò nên về sớm, cứ để anh ấy vui với bạn bè, về nhà hai người sẽ nói chuyện sau.

Hãy cho anh ấy tự do khi đi chơi với bạn bè vì chắc hẳn nếu đó là hoàn cảnh của em, em cũng không muốn bạn trai kiểm soát mình phải không? Khi anh ấy hút thuốc thay vì bắt ép, em có thể chia sẻ về mong muốn của mình, sự lo lắng về sức khỏe và để anh ấy tự cân nhắc cũng như có thời gian để từ từ bỏ thuốc. Sự tôn trọng và khéo léo sẽ là cách em giữ được bạn trai cũng như mối quan hệ này. Còn nếu em chọn cách giữ tình yêu bằng việc kiểm soát, bắt ép sẽ khiến anh ấy ngày càng rời xa em, tình yêu 30% đó sẽ ít dần và rất có thể nó sẽ hết nếu như cả hai em không nỗ lực để “làm mới” tình yêu của mình.

 Chúc em và bạn trai sớm làm lành và luôn là một người bạn gái “tâm lý” khi yêu!

Nỗi Sợ Hãi Là Gì? Làm Sao Để Vượt Qua Nỗi Sợ Hãi? / 2023

Ở thời đại hiện nay, chúng ta phải đối mặt với nhiều áp lực từ cuộc sống tạo ra, từ đó nó dẫn tới các lo lắng tràn ngập trong tư tưởng, dần dần các lo lắng đó trở thành nỗi sợ hãi làm ảnh hưởng đến công việc của chúng ta. Thay vì việc tránh né nỗi sợ hãi tột cùng đó chúng ta hãy đối mặt với nó, nhưng bằng cách nào, sau đây là các mẹo đơn giản để vượt qua nỗi sợ hãi đó.

Sợ hãi là gì – nó bắt nguồn từ đâu?

Nỗi sợ hãi hay sợ là một thứ cảm xúc xuất hiện khi bị đe dọa đến người nào đó. Đây hay còn gọi là khả năng nhận ra sự nguy hiểm và muốn trốn chạy hay đối đầu với các mối đe dọa đó.

Nỗi sợ hãi nó có cấp độ lớn hơn nhiều so với lo lắng, Nó làm chúng ta mất bình tĩnh và tạo ra những kết quả không tốt cho cuộc sống của mình.

Trên thế giới này, dù gái hay trai, chúng ta ở mỗi người đều có nỗi sợ hãi riêng. Vậy nó từ đâu ra, nó có những dấu hiệu của nó là gì?

Theo Vũ Trụ Sách tìm hiểu, nỗi sợ hãi thường biểu hiện bằng các cảm xúc bao gồm: tim đập nhanh, khó thở, chóng mặt, ra mồ hôi, ra mồ hôi, hồi hộp, lo lắng quá mức, muốn giải thoát, cảm thấy lạc lõng có thể bị kiệt sức hay tắt thở và hoàn toàn bất lực trước nỗi sợ hãi, thậm chí cả khi bạn biết điều đó hoàn toàn phi lý.

Nỗi sợ hãi có lớn tột cùng thế nào thì nó cũng chấm dứt

Bạn cần hiểu biết thật rõ thì bạn càng dễ vượt qua nỗi sợ hãi

Khi bạn thiếu hiểu biết về nỗi sợ hãi thì mọi thông tin đối với bạn đều mập mờ dẫn đến bạn hoang mang hơn về nỗi sợ hãi, không những thế nó còn ảnh hưởng đến sự sợ thay đổi của bạn, sợ những phép thử điều mới. Chính vì thế bạn hiểu rõ về nỗi sợ hãi thì mọi việc rõ ràng hơn, sự tự tin vượt qua nỗi sợ hãi của bạn cũng tăng lên. Dẫn tới bạn thấy mọi việc đều nằm trong trình độ khả năng xử lý của bạn để bạn chiến thắng nỗi sợ hãi đó.

Bạn phải sẵn sàng cho việc đối mặt với nỗi sợ hãi, phải tạo cho mình một dũng khí chiến đấu với nó. Nghĩ đi nghĩ lại bạn cũng có gì để mất đâu, một là bạn sống trong nỗi sợ hãi đó cả đời hai là bạn chịu sửa sai một lần để chiến thắng nó. Thế nên hãy dùng cách hay nhất, nhìn thẳng vào nỗi sợ hãi chiến đấu với nó.

Thói quen này có thể học được, nó cũng giống như mọi thói quen khác. Việc bản thân chấp nhận càng nhiều thử thách thì các nỗi sợ ngày càng tan biến trong bạn. từ đó không có nỗi sợ nào có thể làm ảnh hưởng đến bạn. Chính vì vậy bạn hãy cứ đương đầu với thử thách đừng trốn tránh nó.

Cuốn sách Khiêu vũ với nỗi sợ hãi sẽ giúp bạn kiểm soát nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, giữ bình tĩnh và tỉnh táo trong mọi hoàn cảnh.

Như vậy, để vượt qua nỗi sợ hãi hãy nghĩ chúng thật đơn giản, nó chỉ nằm trong trí tưởng tượng của chúng ta, nếu chúng ta không cung cấp năng lượng cho nó thì nó cũng không thể tồn tại.

Chết Có Thật Đáng Sợ Hay Không / 2023

MẠNG SỐNG MONG MANH – CÁI CHẾT LÀ ĐIỀU CHẮC CHẮN Đó là câu châm ngôn nổi tiếng trong Đạo Phật. Biết rõ cõi chết là điều chắc chắn và là một hiện tượng tự nhiên mà mọi người phải đương đầu, chúng ta không nên sợ chết. Theo bản năng, tất cả chúng ta đều sợ chết vì chúng ta không biết làm sao để tránh được chết. Chúng ta thích bám víu vào đời sống, vào thân xác của chúng ta, vì vậy trở nên đầy tham dục và luyến ái. Một đứa nhỏ ra đời đem niềm vui và hạnh phúc cho những người thân yêu. Dù người mẹ đau đớn cùng cực lúc sanh nhưng vẫn vui mừng và thích thú ngắm nhìn đứa con mới sanh. Người mẹ cảm thấy được đền bù xứng đáng sau nhiều khó khăn đau đớn phải chịu đựng. Tuy nhiên đứa trẻ lọt lòng ra đã khóc hình như nó muốn nói ra nó cũng phải chịu đau khổ của kiếp người. Đứa trẻ trở thành một thiếu niên rồi trưởng thành, tạo các loại hành vi tốt và xấu. Rồi nó trở nên già nua, và cuối cùng từ giã cõi đời này, bỏ lại bạn bè và thân quyến đau buồn: Đó là bản chất cuộc sống của một con người. Con người cố gắng tránh khỏi nanh vuốt của tử thần nhưng không một ai có thể thoát khỏi. Đến lúc gần chết, đầu óc liên tưởng đến của cải tích lũy, và lo sợ quá đáng về những đứa con thân yêu của mình. Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, con người lo lắng quá sức về thân xác quý báu của mình; mặc dù với sự chăm sóc chu đáo và cẩn trọng nhưng nay đã suy nhược, kiệt quệ và tan rã. Thật đau đớn khi phải xa lìa thân xác. Không thể chịu đựng được thế nhưng không tránh nổi. Đó là tâm trạng của mọi người khi từ giã cõi đời này với than vãn rền rĩ. Sự đau đớn về cái chết thật là khủng khiếp, đó là thái độ của kẻ do ngu muội mà ra. SỢ CHẾT Con người lo âu không phải vì ngoại cảnh mà vì hy vọng và tưởng tượng về đời sống tương lai của mình. Cõi chết, chẳng hạn, tự nó không khủng khiếp và khiếp sợ hay kinh hãi chỉ do tâm trí của chúng ta tưởng tượng mà ra. Chúng ta thường không đủ can đảm để đối đầu với ý tưởng về cái chết. Với những kẻ không dám đối đầu với thực tế, thì khổ đau thật sự khủng khiếp và không thể chấp nhận được. Nhưng nếu chúng ta biết đương đầu với sự thật, nó sẽ làm dịu bớt hay loại trừ cái khủng khiếp của sự sợ hãi. Đời sống ví như một viên đạn lao tới mục tiêu, tức là cái chết. Hiểu như vậy, chúng ta phải can đảm trực diện với hiện tượng tự nhiên này. Muốn được tự do trong đời sống, chúng ta phải không sợ chết. Sợ hãi chỉ đến với những kẻ không hiểu quy luật thiên nhiên. “Dù ở đâu đi nữa, nếu có phát xuất, thì sợ hãi chỉ phát xuất nơi người mất trí điên khùng và không bao giờ phát xuất nơi người khôn ngoan”. Đó là lời Đức Phật dạy trong Kinh Anguttara Nikaya. Sợ hãi chỉ là trạng thái của tâm thần. Khoa học cho ta thấy quá trình của một cái chết ra sao? Cái chết chỉ là sự hao mòn sinh lý của cơ thể con người. Chúng ta đừng sợ hãi và tưởng tượng hay tiên đoán về những sự khủng khiếp không bao giờ đến để tìm cách chống lại. Một thầy thuốc nổi tiếng, Sir William Osler nói như sau: “Theo kinh nghiệm hành nghề của tôi, tôi thấy hầu hết những người chết không đau đớn và sợ hãi”. Một nữ y tá lão thành nói: “Hình như thảm kịch lớn nhất đối với mọi người là suốt đời bị nỗi sợ chết ám ảnh. Khi chết đến, ta thấy rằng nó cũng tự nhiên như bản chất cuộc sống. Rất ít người sợ chết khi đó sống trọn cuộc đời. Theo kinh nghiệm của tôi, tôi chỉ thấy có một người có vẻ sợ hãi – một phụ nữ đã làm một điều dữ cho người chị mình nay đã quá trễ để hối cải”. Vì tham sống nên sự sợ chết được hình thành một cách thiếu tự nhiên. Nó tạo sự lo âu trong đời sống. Vì vậy, con người sẽ không bao giờ dám mạo hiểm làm điều gì cho dù đó là lẽ phải. Họ sống trong sợ hãi, lo lắng về bệnh tật và các tai nạn có thể sẩy ra cướp mất mạng sống quý giá của mình. Nhận thức chết là điều không tránh nổi, kẻ yêu đời sống trần thế sẽ đắm trong nhiệt thành cầu nguyện với niềm hy vọng linh hồn sẽ được lên thiên đàng. Không một ai có hạnh phúc giữa cơn lốc của sợ hãi và hy vọng như vậy. Đúng thật khó có thể coi thường hay không lưu ý đến những bộc phát tự nhiên của bản năng để tự bảo vệ. Tuy nhiên có một phương pháp để vượt qua sự sợ hãi. Hãy quên đi quan niệm về cái `tôi`; hãy đem tình thương vị kỷ hướng ra ngoài có nghĩa là làm lợi ích cho nhân loại và tỏ tình thương với người khác. Bất cứ ai không quên sự thật rằng một ngày nào đó mình sẽ chết và cái chết không thể tránh khỏi, sẽ hăng hái chu toàn nhiệm vụ với đồng loại trước khi chết, làm được như vậy thì bấy giờ cũng như mai hậu mọi người chắc chắn sẽ chiêm ngưỡng kính phục. Say mê phục vụ người khác, chẳng bao lâu chính bạn sẽ thoát khỏi cái tự kỷ luyến ái nặng nề, mơ ước, kiêu căng, tự phụ, và tự tôn. BỆNH VÀ CHẾT Bệnh và chết là việc sẩy ra tự nhiên trong đời sống của chúng ta, và chúng ta phải chấp nhận điều đó với sự hiểu biết. Theo thuyết tâm lý hiện đại, nguyên nhân căng thẳng tinh thần là do không dám đương đầu và chấp nhận sự thực ở đời. Nếu không vượt qua hay khắc phục được sự căng thẳng đó sẽ gây nên bệnh tật. Trong khi bệnh hoạn mà quá lo lắng hay thất vọng chỉ làm cho bệnh tăng lên. Đối với những người có tâm hồn và hành động trong sạch, chết chẳng có gì đáng sợ. Mạng sống của chúng ta gồm có tâm trí và thể xác hợp thành và vì vậy tâm trí và thể xác không chết riêng. Nghiệp báo do những hành động xấu của chúng ta đã gây nên trong đời trước theo chúng ta vào lúc tái sanh khiến chúng ta phải chịu những khổ đau trong đời này. Những khổ đau đó có thể tránh khỏi nếu chúng ta cố gắng tạo công đức, sống một cuộc đời đạo hạnh, và có những hành động tốt bất cứ ở đâu hay bất cứ lúc nào. Làm như vậy, chúng ta có thể đương đầu với cái chết một cách can đảm và thực tế. Theo lời Phật dạy, chúng ta không nên tin tưởng vào một vị “cứu tinh” nào có thể lĩnh gánh nặng, và cứu vớt chúng ta khỏi hậu quả do những hành động sai lầm của chúng ta . Chúng ta luôn luôn nhớ tới lời khuyên của Đức Phật: “Hãy tin vào mình để tự cứu, hãy gắng sức và chuyên cần`. Người Phật Tử không sầu thảm và bi thương trước cái chết của thân nhân và bạn bè. Không có cái gì có thể ngăn cản được bánh xe nhân quả. Khi một người chết, nghiệp do họ tạo nên sẽ theo họ đến cuộc đời mới. Kẻ quen, người thân, bạn bè và thân quyến chỉ có thể tiễn đưa người chết đến huyệt mà thôi trong khi người chết mang theo những hành động tốt hay xấu của mình. Những người còn sống nên chịu đựng sự mất mát trong bình tĩnh và hiểu biết. Chết là một tiến trình không thể tránh khỏi ở thế gian này. Đó là một điều chắc chắn trong vũ trụ này. Cánh rừng có thể trở thành đô thị và đô thị có thể trở thành bãi cát. Núi có thể biến thành hồ. Sự biến dạng có thể xẩy ra ở khắp nơi duy chỉ có cái chết là điều không đổi. Tất cả mọi thứ chỉ là tạm bợ. Chúng ta có cha ông, và cha ông của chúng ta cũng có cha ông, nhưng bây giờ họ ở đâu? Tất cả đều đã quá vãng. Đừng nghe kẻ ngụy biện cho rằng chúng tôi đang trình bày một quan niệm yếm thế bi quan. Đó là quan điểm thực tế nhất của chủ nghĩa hiện thực. Tại sao chúng ta lại không thực tế mà mù quáng trước những sự kiện thực tế đó? Có phải cái chết thiêu đốt mọi thứ? Đúng vậy! Nhưng đừng quên điều này: Cái chết khiến mọi người hiểu rõ số phận của mình là dù cao sang đến đâu, hay kỹ thuật và y khoa tiến bộ đến đâu đi chăng nữa cái chết vẫn như nhau: Hoặc ở trong quan tài hay trở thành một nắm tro tàn. Sống và chết là một quá trình liên tục cho đến khi chúng ta trở nên hoàn hảo. DANH THƠM CÒN MÃI Đức Phật dạy: “Thân xác của con người tuy thành tro bụi nhưng danh tiếng của họ vẫn còn”. Ảnh hưởng của kiếp trước đôi khi rất sâu và mạnh hơn ảnh hưởng của thân xác đang sống với một số khả năng hạn hẹp. Đôi khi chúng ta cảm nghĩ và hành động theo tư tưởng của những người mà xác thân đó thành tro bụi. Tư tưởng đó rất quan trọng trong mỗi hành động của chúng ta. Mỗi người sống là một phần thân xác của tổ tiên đã khuất. Trong ý nghĩ này, chúng ta có thể cho rằng những bậc anh hùng thời đại, những triết gia vĩ đại, các hiền triết, những thi nhân và nhạc sĩ của mỗi dân tộc đang sống với chúng ta. Vì chúng ta liên hệ đến những liệt sĩ và những nhà tư tưởng trong quá khứ, chúng ta có thể chia sẻ những tư tưởng khôn ngoan, những lý tưởng cao quý, và cả đến âm nhạc bất diệt qua nhiều thời đại. Dù rằng thân xác đó chết, nhưng ảnh hưởng của họ vẫn còn. Xác thân chẳng là gì cả, nó chỉ là sự tổng hợp trừu tượng, một hỗn hợp luôn luôn thay đổi của các thành phần hóa học. Con người phải hiểu rằng đời sống của mình như một giọt nước trong một con sông đang chảy và nên vui vẻ đóng góp một phần của mình cho dòng sông cuộc sống. Không hiểu rõ bản chất của đời sống, con người sẽ bị chìm đắm trong vũng bùn ngu muội của thế gian và rên rỉ khóc than. Nhưng khi hiểu được thực chất của mình, con người sẽ từ bỏ tất cả những cái tạm bợ và tìm trạng thái Vĩnh Cửu. Trước khi đến trạng thái Vĩnh Cửu, con người phải đương đầu với cái chết này đến cái chết khác. Vì cỏi chết không nghĩa lý gì, con người không nên ngăn chặn sự tiếp diễn không ngừng cái vòng sanh tử. Theo Đạo Phật, không có kiếp sống đầu và kiếp sống cuối cùng của chúng ta trên thế gian này. Nếu bạn làm điều thiện với lòng tin tưởng, bạn sẽ có một kiếp sau tốt đẹp hơn. Mặt khác, nếu bạn cảm thấy bạn không muốn tái sanh mãi mãi, và muốn đi đến cứu cánh đó, bạn phải cố gắng phát triển tâm trí, loại bỏ mọi tham dục và tinh thần ô trược . TRIẾT LÝ ĐẠO PHẬT Một vị Thánh cao thượng đã đạt đến mức toàn hảo không khóc than khi những người thân và những người gần gũi qua đời vì Ngài đã hoàn toàn gột sạch hết mọi cảm xúc. Ngài A Na Luật, một vị A La Hán, không khóc than khi Đức Phật qua đời. Tuy nhiên Ngài A Nan lúc đó chỉ là một Tu Đà Hoàn mới đạt được quả vị thứ nhất trong các bậc Thánh, đã không kìm giữ được khóc than. Các tỳ kheo than khóc phải nhớ quan điểm của Đức Phật về những hoàn cảnh có bản chất như vậy: “Ông A Nan! Có phải Đức Phật đã dạy chúng ta rằng những gì sanh ra, những gì tồn tại và những gì duyên hợp đều đi đến tan rã (Thành, Trụ, Hoại, Diệt)? Đó là tính chất của duyên hợp. Khi duyên hợp xuất hiện rồi lại mất đi – có thành thì phải có hoại – Và khi những duyên hợp đó hết, Tịch Tịnh hiện tiền”. NGUYÊN NHÂN CỦA KHỔ ĐAU Nguyên nhân của các buồn phiền và khổ đau là do Luyến Ái dưới mọi dạng thức. Nếu chúng ta muốn tránh khổ đau, chúng ta phải bỏ luyến ái – không phải chỉ luyến ái người mà luyến ái của cải nữa. Đó là sự thực căn bản, là bài học mà cái chết dạy ta. Luyến ái cung cấp cho chúng ta nhiều thứ để thỏa mãn cảm xúc của chúng ta, và dẫn ta vào con đường trần tục. Nhưng cuối cùng luyến ái trở thành nguyên nhân của đau khổ. Nếu không học điều này, cái chết có thể tấn công và khủng bố chúng ta. Sự kiện này đã được Đức Phật soi sáng rõ ràng. Ngài dạy: “Cái chết sẽ mang con người đi khỏi dù người đó cố bám lấy con cái và của cải, giống như một trận lụt lớn cuốn sạch cả ngôi làng đang ngủ”. Lời dạy này ngụ ý là nếu ngôi làng đó tỉnh thức và cảnh giác thì có thể tránh khỏi sự tàn phá của lũ lụt. AI CŨNG PHẢI CHẾT Chúng ta hãy nghiên cứu Đức Phật giải quyết vấn đề cho hai người, vì luyến ái mà cái chết làm cho đau khổ. Một người là Bà Kisagatomi. Đứa con trai duy nhất của bà ta bị rắn cắn chết. Bà ta bồng đứa con trai chết đến cầu cứu Đức Phật. Đức Phật bảo Bà hãy đem đến cho Đức Phật một vài hạt giống cải (mù tạc) của một gia đình không có ai chết, Đức Phật sẽ chữa cho. Nhưng Bà ta không thể tìm thấy một gia đình nào mà không có người chết. Tất cả các gia đình mà Bà đã đến thì không nhà nào là không khóc than hay đã khóc than về cái chết của người thân vào một lúc nào đó. Bà đã hiểu sự thực đắng cay: cái chết rất phổ biến. Cái chết giáng xuống tất cả mọi người và không chừa ai cả. Buồn đau là di sản đối với mọi người. Một người khác được Đức Phật dạy là Patacara. Trường hợp của Bà này buồn thảm hơn. Chỉ trong một thời gian ngắn, Bà mất hai đứa con, chồng, anh em, cha mẹ và tất cả của cải. Buồn đau đến mất trí, Bà đã lõa lồ chạy như điên như dại trên đường phố cho đến khi gặp Đức Phật. Đức Phật đã giúp Bà trở lại bình thường bằng cách giảng giải cho Bà nghe là cái chết là một hiện tượng tự nhiên của tất cả mọi người. “Con đã đau khổ nhiều lần như thế này, chứ không phải lần này thôi, Patacara; con đã đau khổ nhiều lần trong những tiền kiếp của con. Đã lâu, con đau khổ vì cái chết của cha, mẹ, con cái và những người thân của con. Khi con đau khổ như vậy, nước mắt của con thật nhiều hơn nước ở biển cả”. Cuối cùng, Patacara nhận thức được cái vô thường của cuộc đời. Patacara và Kisagotami hiểu rõ cái khổ và cả hai đều cảm nhận được sự đau khổ của cái chết . Bằng cách hiểu sâu xa Đế Thứ Nhất của Tứ Diệu Đế về “khổ” thì ba Đế còn lại cũng hiểu được. Ngài nói: “Này các tỳ kheo, đây là khổ, nguyên nhân của khổ, đây là diệt khổ, và con đường dẫn đến chấm dứt khổ”. NĂM UẨN Chết là sự tan rã của Uẩn. Những Uẩn này là thọ, tưởng, hành, thức, và sắc hay vật chất. Bốn nhóm đầu thuộc về tinh thần hay nama, họp thành đơn vị của thức. Nhóm thứ năm, rupa là vật chất hay vật lý uẩn. Sự phối hợp của tâm vật lý đó theo quy ước được đặt cho một cá nhân, một con người hay cái Tôi. Cho nên những cá thể hiện hữu như thế không phải là những cá nhân nào mà là hai thành phần cấu tạo cơ bản của tinh thần và vật chất, thành phần này là những hiện tượng hiếm. Chúng ta không coi năm uẩn là những hiện tượng mà là một thực thể vì lẽ do cái tâm tự lừa dối của chúng ta, do ham muốn bẩm sinh của chúng ta cho những thứ nói trên là của ta để thoả mãn cái Ngã quan trọng của chúng ta. Chúng ta sẽ thấy được bộ mặt thật của sự vật nếu chúng ta chịu nhẫn nại và có ý chí . Nếu chúng ta quay vào nội tâm và quán chiếu bề sâu của tâm khảm, chú tâm và nhận xét một cách khách quan, không hề liên tưởng đến bản ngã trong một thời gian như Đức Phật dạy trong kinh Sati Patthana, chúng ta sẽ thấy năm uẩn, không phải là một thực thể mà là một loạt các tiến trình vật chất và tinh thần. Rồi chúng ta không còn lầm lẫn cho cái bề ngoài là thật. Chúng ta sẽ nhìn thấy năm uẩn này phát sanh và biến đi liên tục nhanh chóng. Chúng luôn luôn biến đổi từng phút từng giây, không bao giờ Tĩnh mà Động, không bao giờ là Thực Thể mà luôn luôn Biến Hiện. TÁI SANH Bốn uẩn hay thức và ba nhóm của yếu tố tinh thần (Thọ, Tưởng, và Hành), tạo thành Nama hay đơn vị của thức, biến chuyển không ngừng, nổi lên rồi biến đi không cùng một khuôn mẫu vì những khuôn mẫu đó cũng biến hóa luôn. Chúng phải lập lại ngay một nền tảng tự nhiên mới (Sắc) – một lớp vật chất tươi tốt như trước – để hoạt động điều hòa. Nghiệp quả hành động như một định luật, và định luật này điều khiển việc sắp xếp năm uẩn sau khi chết. Kết quả là”tái sanh” . YẾU TỐ VÀ NĂNG LƯỢNG Tóm lại, sự phối hợp của năm uẩn gọi là sanh và sự hiện hữu của những uẩn đó được gọi là đời sống. Sự tan rã của chúng gọi là chết (tử), và sự tái phối hợp của những uẩn ấy gọi là tái sanh. Tuy nhiên, một người bình thường không dễ dàng gì hiểu được tại sao những cái gọi là uẩn đó lại có thể tái phối hợp. Chúng ta cần hiểu rõ bản chất của các yếu tố (năm uẩn), năng lượng tinh thần (hay sức mạnh tinh thần), định luật về nghiệp quả, và sự song hành của năng lượng vũ trụ (Khí) rất quan trọng. Một số người cho rằng cái chết là sự tan rã của năm uẩn và sau đó, chẳng còn gì tồn tại nữa. Có người lại cho rằng chết có nghĩa là sự chuyển tiếp linh hồn từ một thân xác này đến một thân xác khác; và với một số người khác nữa, chết là sự kìm giữ vĩnh viễn một linh hồn chờ đợi ngày Xét Xử.. Tuy nhiên với người Phật Tử, chết chẳng là gì cả mà chỉ là tạm chấm dứt một hiện tượng tạm thời. Chết chưa phải là một sự hủy diệt hoàn toàn của cái được gọi là chúng sanh. NGUYÊN NHÂN CÁI CHẾT Theo Đạo Phật, Chết xẩy ra do một trong bốn nguyên nhân sau đây: I. Mạng căn (hay thọ mạng) của chúng sanh mỗi loài đã hết. Cái chết này là mạng triệt (Ayukkhaya) II. Sức hành của Nghiệp tạo nên đời sống đó kiệt. Cái chết này gọi là Khamma-kkhaya (Nghiệp dĩ) III. Sự chấm dứt cùng một lúc của hai nguyên nhân trên – Ubbayakkhaya . IV. Cuối cùng có thể do những hoàn cảnh bên ngoài như tai nạn, biến cố bất ngờ, hiện tượng thiên nhiên, hay Nghiệp quả từ kiếp trước không đề cập tại điều II. Cái chết này gọi là Upacchedake. I. Bấc trong ngọn đèn đã cháy hết. Điều này giống như cái chết vì thời gian cho một kiếp đó hết. II. Dầu đó cạn giống như Nghiệp lực đó hết. III. Dầu và bấc đã cháy hết cùng một lúc giống như cái chết do cả hai nguyên nhân phối hợp đề cập tại I và II. IV. Hậu quả của các yếu tố bên ngoài như gió thổi làm đèn tắt – giống như chết do các nguyên nhân ngoại cảnh. Cho nên, Nghiệp quả không phải là nguyên nhân duy nhất của cái chết. Có những nguyên nhân bên ngoài gây ra cái chết. Giáo lý của Đức Phật minh định rõ ràng Nghiệp quả không thể giải thích tất cả những việc xẩy ra trong đời sống của chúng ta. ĐƯƠNG ĐẦU VỚI BIẾN CỐ Làm sao chúng ta có thể đương đầu với các điều không tránh được này một cách tốt nhất? Nên tiên liệu và suy nghĩ là cái chết trước sau cũng phải đến. Điều này không có nghĩa là người Phật Tử quan niệm cuộc đời là ảm đạm. Chết là một sự thực, và ta phải đương đầu – và Phật Giáo là tôn giáo của lý trí huấn luyện các đệ tử trực diện với các sự kiện, dù các sự kiện này làm ta không hài lòng. Trưởng Giáo Nanak, vị khai sáng ra Đạo Sikh nói: “Thế gian sợ chết, với tôi, chết đem niềm vui”. Thật rõ ràng những vĩ nhân và những người cao thượng không sợ chết và sẵn sàng chấp nhận nó. Nhiều vĩ nhân đã hy sinh mạng sống của mình để người khác được hạnh phúc. Tên tuổi của các vị này đã được lưu truyền trên bảng vàng lịch sử thế giới cho hậu thế. CÁI CHẾT KHÔNG TRÁNH ĐƯỢC Thật là một nghịch lý khi chúng ta thấy cái chết đã cướp đi biết bao sinh mạng của nhân loại nhưng chúng ta ít khi nghĩ đến cái ý tưởng đó là chúng ta cũng thế, trước sau cũng trở thành nạn nhân của tử thần. Vì quá lưu luyến với cuộc đời, chúng ta không muốn mang trong lòng tư tưởng yếu đuối, nhưng thực tế cái chết là một sự thật hiển nhiên. Chúng ta muốn chấm dứt ý nghĩ ghê gớm đó và tự lừa dối mình rằng chết là một điều xa vời, một điều không cần phải lo lắng. Chúng ta phải có đủ can đảm để đương đầu với biến cố ấy. Chúng ta phải sẵn sàng trực diện với sự thực trần trụi này. Chết là điều có thật. Nếu chúng ta nhận thức được như vậy, và biết rằng cái chết không tránh khỏi; chúng ta hãy coi nó như một sự bình thường chứ không phải là một biến cố đáng sợ để khi nó đến, chúng ta sẽ đương đầu với nó một cách bình tĩnh, can đảm và tự tin. BỔN PHẬN VÀ TRÁCH NHIỆM Biết rằng một ngày nào đó, cái chết sẽ cướp mạng sống của ta, chúng ta phải bình tĩnh, can đảm và tự tin để làm tròn bổn phận và trách nhiệm với gia đình. Chúng ta không nên chần chừ chu toàn trách nhiệm và bổn phận của chúng ta. Những việc gì có thể làm được hôm nay, đừng để đến ngày mai. Chúng ta không nên phí phạm thì giờ và sống một cách hữu ích. Những bổn phận đối với vợ, chồng và con cái đứng hàng ưu tiên phải được thi hành đúng lúc. Để tránh gây căng thẳng và khó khăn cho gia đình, chúng ta đừng chờ đợi đến phút cuối cùng mới viết di chúc. Cái chết có thể đến với chúng ta bất cứ lúc nào – nó không chừa ai cả và không chờ đợi. Chúng ta nên can đảm trực diện với biến cố tối hậu này với hy vọng và tin tưởng rằng chúng ta đang chuẩn bị cho đời sống kế tiếp. ÁI DỤC VÀ VÔ MINH Có thể chế ngự được cái chết không? Câu trả lời là Có! Có chết và có sanh. Sự tiếp diễn không ngừng của cái sanh được gọi là luân hồi. Nếu chu trình của sự sống ngưng lại, cái chết có thể chấm dứt ngay tại giai đoạn Vô Minh (Avijja) và Ái Dục (Tanha ) – Đó là gốc rễ của cái vòng sanh tử cần phải tiêu diệt. Cho nên, nếu cắt được Ái Dục và Vô Minh, sanh đuợc chế ngự, chết bị chinh phục, luân hồi siêu thoát, và Niết Bàn hiện tiền. Chúng ta phải hiểu là mọi vật trong vũ trụ này đều không có thật, và cuộc sống chỉ là ảo mộng. Nếu chúng ta dùng khoa học hay triết lý để phân tách, cuối cùng chúng ta khám phá thấy không có gì cả mà chỉ là hư không. Gandhi đã từng nói: “Sợ chết chẳng khác gì sợ bỏ một cái áo cũ đã rách”. Vì luyến ái, chúng ta rất đau khổ khi mất người mình thương yêu. Việc này xẩy ra cho Bà Visakha, một đệ tử hết lòng trong thời Đức Phật. Khi đứa cháu gái yêu dấu của Bà chết, Bà tìm đến Đức Phật để yêu cầu Đức Phật giải cứu cho Bà khỏi phiền não. “Này Visakha, ngươi có muốn có nhiều con nhiều cháu như số trẻ trong thành phố này không? ” Đức Phật hỏi Bà. -“Thưa vâng, bạch Đức Thế Tôn, dĩ nhiên là con thích”. -“Này Visakha, nếu vậy, ngươi sẽ khóc khi chúng chết phải không? Những ai có một trăm thứ yêu dấu, những người đó có một trăm điều phiền não. Kẻ không có thứ gì yêu dấu, kẻ đó không có phiền não. Người như vậy mới thoát khỏi phiền não”. Khi chúng ta mang lòng luyến ái, chúng ta phải chuẩn bị chịu đựng phiền não trong lúc chia ly. Tham sống đôi khi làm cho người ta sợ chết. Chúng ta không dám chấp nhận rủi ro thậm chí vì một lý tưởng chính đáng. Chúng ta sợ hãi là bệnh tật hay tai nạn sẽ chấm dứt cuộc đời hình như quý giá của chúng ta. Biết rằng chết là điều tất nhiên, chúng ta hy vọng và cầu nguyện cho linh hồn được lên Trời để xác thân chúng ta được yên ổn và gìn giữ. Tin tưởng như vậy bắt nguồn từ những tham vọng mãnh liệt, muốn có một đời sống trường cửu. Mỗi người, mỗi cá nhân phải biết rõ vai trò của cái chết nó định đoạt số phận của mình. Dù là hoàng tộc hay bình dân, giàu hay nghèo, mạnh hay yếu, nơi an nghỉ cuối cùng của thân xác con người là ở trong quan tài chôn sâu sáu tấc, hoặc trong bình đựng tro cốt, hoặc ở dưới nước. Tất cả nhân loại phải đương đầu và chịu chung một số phận. Vì ngu si không hiểu thực chất của đời sống, chúng ta thường rên rỉ khóc than. Khi ta hiểu được thực chất của đời sống, chúng ta có thể nhìn thẳng cõi vô thường của tất cả mọi duyên hợp và tìm cách giải thoát. Nếu chúng ta không thoát khỏi những trói buộc của cuộc đời, chúng ta sẽ phải đối mặt với cái chết mãi mãi. Về phương diện này, vai trò của cái chết thật rõ ràng. Nếu người ta không chịu nổi cái chết, thì họ phải hết sức cố gắng để vượt qua cái vòng sanh tử, tử sanh. SUY NGẪM VỀ CÁI CHẾT Tại sao chúng ta phải nghĩ về cái chết? Tại sao ta phải suy ngẫm nó? Đức Phật không những chỉ khuyến khích chúng ta nói về cái chết, Ngài cũng khuyên chúng ta suy ngẫm nó và nghĩ đến nó thường xuyên. Đã là có sanh thì phải có chết. Tinh thần và thể xác được tạo nên trong lúc thai nghén, phát triển, lớn lên và trưởng thành. Nói một cách khác chúng theo tiến trình già nua. Đầu tiên, chúng ta gọi tiến trình đó là lớn lên, rồi già đi. Thật ra đó chỉ là một tiến trình của sự lớn lên, phát triển, trưởng thành và cuối cùng là cái chết không sao tránh được. Ngày nay, theo thống kê trên thế giới, mỗi ngày có hai trăm ngàn (200,000) người chết hay độ 70 triệu mỗi năm. Chúng ta không quen suy ngẫm về cái chết hoặc đả động đến nó. Điều chúng ta thường làm là tránh nghĩ về cái chết và sống như thể chẳng bao giờ phải chết cả. Chừng nào mà chúng ta còn sợ chết, chúng ta không bao giờ sống một cuộc đời đầy đủ và tốt đẹp nhất. Cho nên một trong những lý do chính yếu để suy ngẫm cái chết là để chúng ta hoàn toàn tỉnh thức để khỏi sợ hãi. Suy ngẫm về cái chết không làm cho chúng ta chán nản hay không lành mạnh, mà chỉ có mục đích giúp cho chúng ta thoát khỏi sợ hãi. Lý do thứ hai suy ngẫm về cái chết sẽ thay đổi lối sống và thái độ của chúng ta với cuộc đời. Giá trị trong cuộc sống hoàn toàn thay đổi một khi chúng ta không nghĩ rằng chúng ta sống mãi ở đời, chúng ta sẽ bắt đầu một lối sống khác hẳn. Lý do thứ ba là để có khả năng làm quen đương đầu với cái chết một cách xác đáng và yên lành. Suy ngẫm về cái chết có ba điều lợi ích: – bớt sợ hãi – đem lại phẩm chất mới cho đời sống để chúng ta sống cuộc đời có giá trị thích đáng và – giúp chúng ta chết trong vinh dự. Những lợi ích trên giúp chúng ta sống lương thiện và chết có phẩm giá. Suy ngẫm về cái chết chúng ta còn cần gì nữa? Đạo Phật khuyến khích suy ngẫm về những nhân tố sau đây: – Tôi sống với tuổi của tôi, tôi không lo già; – Bệnh tật là lẽ thường, tôi không quá nghĩ về nó; – Tôi gánh chịu Nghiệp quả của tôi và tôi không thoát khỏi Nghiệp lực; – Chết là lẽ thường tôi không quá lo nghĩ về cái chết và – Tất cả những gì dễ thương và thích thú của tôi sẽ thay đổi và bỏ tôi. Khi chúng ta bình tâm suy ngẫm về những thực trạng ấy, và giữ trong tiềm thức, nó sẽ có tác dụng mạnh mẽ để khuất phục sợ hãi, tuổi già, bệnh tật, cái chết, và chia ly. Điều này không phải là làm chúng ta kém lành mạnh mà chính là giúp chúng ta thoát khỏi sợ hãi. Cho nên tại sao chúng ta suy gẫm về cái chết? Không phải là chúng ta mong mỏi cái chết đến mà chúng ta không muốn sống hay chết trong sự sợ hãi. CHẾT LÀ MỘT PHẦN CỦA ĐỜI SỐNG Chết đến với tất cả mọi người và là một phần của cái vòng sinh tử. Người chết trẻ, kẻ chết già, chẳng ai không chết. Chẳng ai mời chúng ta đến thế giới này, và cũng chẳng ai bảo chúng ta từ giã. Tôi không tránh được cái chết, và mọi người, mọi cỏ cây, mọi hình thức, mọi chúng sanh đều theo con đường đó. Thu về, lá rụng. Chúng ta không khóc vì cuối mùa lá rụng là điều tất nhiên. Cái chết của loài người cũng thế. Những người có đạo hạnh, ít sợ chết hơn những người thế tục vì lẽ họ chỉ muốn sống để thoả mãn năm giác quan của họ. Theo quan niệm của Nhà Phật, chết chưa phải là chấm dứt, và sanh cũng không phải là bắt đầu. Thực ra, chết chính là sự bắt đầu (một kiếp sống mới), và sanh là sự chấm dứt (kiếp sống cũ). Cái chết chỉ là một phần trong tiến trình sanh tử, tử sanh. Nếu chúng ta hiểu được tiến trình đó, cái chết không làm ta khiếp sợ bởi vì chết chưa phải là hết. Nó chỉ là đoạn cuối của cái vòng sanh tử, đi hết vòng này lại đến vòng khác, và tiếp diễn không ngừng ví như lá lìa cành chưa phải là hết. Chúng vào lòng đất và nuôi rể cây, sang năm cây lại có lá mới. Đời sống của con người cũng như vậy. Cái chết làm nhân duyên cho sự tái sanh. Hiểu biết được nguyên tắc căn bản đó, chúng ta sẽ nhẹ bớt sợ hãi. SỐNG CÓ Ý THỨC Chúng ta sống một cách điên rồ, không nghĩ rằng mình đã tốn biết bao nhiêu thì giờ cho những việc vô bổ. Hôm nay, chúng ta phí thì giờ lo cho những chuyện năm tới, cho 20 năm tới, và lo lắng cho tương lai đến độ chúng ta chẳng sống trọn vẹn mỗi ngày? Và giá trị trong đời sống của chúng ta sẽ thay đổi. Đời sống có gì quan trọng? Những gì thúc đẩy chúng ta? Những gì lôi cuốn chúng ta? Nếu chúng ta thực sự suy ngẫm cái chết, chúng ta sẽ xét lại giá trị của chúng ta. Có nhiều tiền, chúng ta không thể đem theo được. Thân xác chúng ta phải bỏ lại để mai táng bằng cách này hay cách khác. Chỉ còn lại nắm xương tàn vô giá trị. Chúng ta không thể mang theo ngay cả cái xác thân quý giá với chúng ta khi chúng ta lìa bỏ cõi đời này. Phẩm chất của của cuộc đời quan trọng hơn sự thủ đắc vật chất. Phẩm chất của cuộc đời trước tiên là phẩm chất của tâm trí chúng ta. Chúng ta sống thế nào ngày hôm nay quan trọng hơn nhiều ngoại vật khác. Chết là điều kiện để tái sanh. Điều kiện cho sự tái sanh là cái chết và phẩm chất tâm trí, cái độc nhất mà chúng ta mang theo. Đó là cái gia tài để chúng ta thừa hưởng mà không để lại cho người khác: – Tôi tạo Nghiệp, tôi phải thọ Nghiệp. – Nghiệp sanh ra tôi, tôi phải tôn trọng và gánh chịu. – Nghiệp lành hay Nghiệp dữ tôi tạo ra, tôi đều phải gánh chịu hết, do đó tôi là người thừa kế . Những gì theo ta là những phẩm hạnh có ở trong ta: phẩm hạnh của tâm trí, của tinh thần, cùng những phẩm hạnh tốt hay xấu. Đó là tất cả những thứ chúng ta được thừa hưởng. Đó là điều kiện quyết định việc tái sanh và tương lai của chúng ta. Đến lượt những phẩm hạnh đó đem lại một giá trị cho đời sống của chúng ta. Chúng ta có thể vui về bạc triệu mà chúng ta đã kiếm được nhưng điều quan trọng hơn là chúng ta cần sống yên ổn và trau dồi đạo đức. Điều này có tác dụng tốt vào lối sống của chúng ta, và vào những giá trị mà chúng ta phát triển. Không phải là vấn đề thành công, mà là vấn đề làm sao để thành công. CHẾT XỨNG ĐÁNG Sau khi đã suy xét các điều trên, nếu chết không còn là một sự đe dọa mà là một kinh nghiệm thực tế, chúng ta có thể trực diện nó với lòng tin tưởng. Chúng ta không chỉ theo những điều nói trên mà còn cần có nhiều hành động khác để chết một cách xứng đáng. Nếu chúng ta sống lương thiện, chúng ta chết dễ dàng hơn. Dù đã sống sung sướng hay đau khổ, chúng ta phải cố gắng chết một cách xứng đáng. Để đương đầu với cái chết phải đến, chúng ta hãy nỗ lực trong việc phát triển phẩm hạnh, không sợ hãi. Có một số người sợ chết hơn sợ đau đớn và sợ chia lìa người thân hơn là những thứ đáng sợ khác. Khi một người sắp chết, nên gợi lòng can đảm và trấn an họ. Nhưng trước tiên, mình phải trấn an mình đã. Dĩ nhiên, đau đớn sẽ hành hạ và không thể chịu đựng nổi. Nhưng ngày nay, nhờ những tiến bộ y khoa, những đau đớn của chúng ta được giảm thiểu trước khi chết. Đau đớn không còn là một điều sợ hãi không tránh được nữa. Tôi thường trấn an người sắp chết, như trường hợp một người không còn sống nổi vì ung thư: người ta không để bạn phải đau đớn vì việc điều trị nhanh chóng sẽ giảm bớt đau đớn. Kết quả quan trọng là người bệnh được thoải mái và chết nhẹ nhàng. Một số người khác lo âu vì sợ mất của cải. Nhưng nếu họ biết suy gẫm về cái chết thì không có gì phải lo. Chúng ta hiểu có hợp thì có tan. Nếu một người sắp từ trần không suy gẫm được điều này, chúng ta cần ân cần khuyến khích và trấn an họ là con cái và những người thân quyến còn lại sẽ được chăm sóc. Cần giúp họ an lòng là mọi việc sẽ đều tốt đẹp, có bạn hữu lo lắng cho họ, họ cần có sự động viên can đảm để được thoải mái, an tâm, và tất cả mọi việc sẽ được lo lắng chu đáo. Trọng tâm của việc này là gợi lòng can đảm của người sắp chết để họ được an lòng. Làm thế nào để chết xứng đáng? Theo Phật Giáo là tạo một bầu không khí bình an trong phòng người sắp ra đi. Không ích lợi gì nếu có người gào thét, kêu la và khóc lóc. Có gì quan trọng hơn đối với một người sắp chết là việc phải chết? Làm như vậy, người sắp chết không an tâm ra đi. Điều tốt hơn là bạn bè và thân quyến có mặt cần chứng tỏ bằng sự hiện diện của họ rằng họ quan tâm, yêu mến, và sẵn sàng giúp đỡ người sắp ra đi. “Biểu tượng tôn giáo rất hữu ích và tiện dụng trong lúc này. Nếu người sắp chết là một Phật Tử, một tượng Phật nhỏ cùng sự có mặt của các nhà Sư với những lời cầu nguyện êm dịu sẽ rất ích lợi và giúp người chết có niềm an lạc và phẩm hạnh cao quí nhất. Đó là điều tuyệt diệu giúp người ra đi, đi tìm cuộc sống mới trong đường lối tốt đẹp nhất” — (Đại đức Ajahn Jagaro) CHẾT NHẸ NHÀNG Mọi người đều mong muốn chết êm ả sau khi đã làm tròn nhiệm vụ và bổn phận trong lúc sanh thời. Sự thật ra có bao nhiêu người đã sửa soạn cho cái chết này? Chẳng hạn, có bao nhiêu người đã chịu khó nhọc chu toàn nhiệm vụ với gia đình, thân nhân, bạn bè, xứ sở, đạo giáo và thân phận của chính mình? Họ sẽ không yên tâm ra đi khi họ không chu toàn được một trong những nhiệm vụ đó. Chúng ta phải học cách vượt qua nỗi sợ chết, hiểu rằng các thần linh cũng phải chịu số phận như vậy. Những ai phung phí thời giờ vô ích, sẽ than vãn khi mình đến ngày tận số. Khi con người nhìn thấy đời sống của mình chỉ là một một giọt nước trong con sông dài, họ sẽ cố gắng để góp sức, dù là ít ỏi vào dòng đời vĩ đại đó. Người khôn ngoan đều hiểu rằng, muốn sống phải tìm cách giải thoát bằng cách tránh tội lỗi, làm điều thiện, và thanh tịnh tâm trí. Người hiểu đời sống theo Giáo Lý của Đức Phật không bao giờ lo lắng về cái chết. Cái chết không gây ra phiền não, nhưng thật sẽ đáng buồn nếu ta chết mà chưa kịp làm gì cho chính mình và cho người khác. NGÀY HÔM NAY TÔI CHẾT David Morris là một học giả Phật Giáo Tây Phương chết lúc 85 tuổi. Ít lâu sau khi ông chết, kẻ viết tập sách nhỏ này nhận được lá thư của ông (hiển nhiên ông đó viết thư này trước đây và dặn thư này gửi đi khi ông chết). Thư như sau: `ông sẽ vui khi biết tôi chết ngày hôm nay. Có hai lý do: Điều thứ nhất, ông sẽ yên lòng khi biết được sự đau đớn của tôi do bệnh tật cuối cùng đã hết. Điều thứ hai, từ khi tôi trở thành Phật Tử, tôi đã giữ năm giới một cách trung thực. Kết quả, ông biết kiếp tới của tôi sẽ không đau khổ.` Đời sống như một giấc mộng. Cái chết là một điều xẩy ra thực tế và tái sanh là điều xuất hiện tự nhiên. Để trực diện với biến cố này, ta phải tiếp tục hay chấm dứt cái vòng sanh Nguyên tác: “Is death really frightening?” Hòa thượng K. S. Dhammananda Thích Tâm Quang dịch Việt

Mách Bạn Cách Làm Sợ Rượu / 2023

Cách làm sợ rượu – giúp người nghiện rượu bỏ đến già

Vì sao những con ma men rất khó bỏ rượu

Người nghiện rượu sẽ cực kỳ phụ thuộc vào loại đồ uống này. Họ cảm thấy rằng cần phải uống, nếu bắt đầu uống thì không thể dừng lại. Cơ thể của những người nghiện rượu dần được hình thành cơ chế chịu được cồn, khiến họ càng ngày càng muốn nạp nhiều cồn hơn vào cơ thể để đem đến cảm giác khoan khoái, dễ chịu. Nếu ngừng hoặc cắt giảm lượng uống, họ sẽ trải qua một loại các triệu chứng giống như cai nghiện như đổ mồ hôi, buồn nôn, run rẩy, lo âu, mê sảng…

Dọa dẫm người nghiện rượu bằng cách nói cho họ nghe về các tác hại của rượu lên sức khỏe như tâm thần, ung thư gan… Tuy nhiên, cách này chỉ khiến người nghiện rượu nhẹ có ý định bỏ rượu, sau đó còn dựa nhiều vào quyết tâm của người nghiện. Với người nghiện rượu nặng, cách làm sợ rượu này không có tác dụng.

Nguyên nhân là vì họ đã quá lệ thuộc vào rượu, cho dù biết rượu hại như thế nào, thậm chí là đã trực tiếp cảm nhận được tác hại nặng nề do rượu gây ra nhưng cảm giác thèm thuồng, lệ thuộc vào rượu khiến họ không thể kháng cự lại được.

Dù đã biết hết các tác hại của rượu nhưng người nghiện vẫn không thể sống thiếu rượu

Làm sợ rượu bằng phương pháp dân gian

Trong dân gian có nhiều cách làm sợ rượu bằng nhiều loại cây cỏ có sẵn trong vườn nhà. Một số cách điển hình như:

Dùng lá húng quế: Ngâm lá 1 nắm lá húng quế và khoảng 15 hạt tiêu đen trong cốc nước qua đêm. Sáng hôm sau, cho người nghiện rượu uống hết cốc nước đó.

Dùng quả chà là: Ngâm khoảng 5 quả chà là trong nước (chà là đã bỏ hạt) sau đó dùng nước này để uống ngày 2 lần trong khoảng 1 đến 2 tháng.

Dùng nước ép cà rốt: Cách làm rất đơn giản: rửa sạch 1 củ cà rốt rồi xay nhuyễn, lọc lấy nước. Uống 2 lần/ngày trong 1-2 tháng.

Ngoài ra, người ta còn truyền tai nhau rất nhiều cách làm sợ rượu khác như dùng nước ép táo hay cai rượu bằng lá trầu không,… Thậm chí, nhiều người còn làm bùa cai rượu cho chồng, cho cha mình. Tuy nhiên, những cách trên không có hiệu quả hoặc hiệu quả rất thấp, giống như muối bỏ biển. Thực tế, chưa có người nghiện rượu nào sợ rượu khi dùng lá húng quế, quả chà là hay nước ép cà rốt, nước ép táo… như vậy.

Cách làm sợ rượu bằng thuốc cai rượu

Nhiều chị em mách nhau cách làm sợ rượu bằng thuốc Espéral của Pháp với hy vọng chồng/cha mình sợ mà bỏ được rượu. Cũng nhiều người tự cai rượu bằng cách này. Tuy nhiên, đây chỉ là cách người ta rỉ tai nhau, các bác sĩ khuyến cáo hoàn toàn không nên áp dụng như một cách cai nghiện rượu tại nhà vì hậu quả mà nó gây ra rất nặng nề.

Đừng làm sợ rượu bằng thuốc

Dùng thuốc cai rượu chỉ được thực hiện trong bệnh viện, khi có chỉ định của bác sĩ chuyên khoa và được theo dõi giám sát chặt chẽ, có đủ phương tiện máy móc và thuốc để xử trí kịp thời. Lý do là vì, thuốc cai rượu khiến người nghiện sợ rượu bằng cách làm cho các phản ứng say rượu mạnh mẽ hơn, khiến người uống rượu nôn mửa, đau đầu,…

Khi uống rượu, cồn trong rượu được chuyển hóa tại gan tạo thành acetaldehyd. Đây chính là chất gây say rượu và độc cho tế bào thần kinh, gan và toàn bộ cơ thể. Sau đó, chất này được chuyển hóa thành acid acetic (thành phần của giấm ăn, không độc hại) dưới xúc tác của enzyme acetaldehyd dehydrogenase, nhờ đó cơ thể được giải rượu.

Các thuốc cai rượu có tác dụng ức chế enzyme acetaldehyd dehydrogenase, ngăn chất độc acetaldehyd chuyển hóa thành chất không độc hại. Vì vậy mà các triệu chứng của say rượu nặng hơn, người bệnh nôn nao, buồn nôn, đau đầu dữ dội, dẫn đến sợ mà bỏ rượu. Các chị em thường ví cách này là “Lấy độc trị độc”.

Tuy nhiên, khi dùng không đúng cách, không đúng liều và không được theo dõi sát sao bởi bác sĩ có chuyên môn, việc dùng thuốc này vô cùng nguy hiểm. Bệnh nhân có thể bị ngộ độc rượu nặng. Thậm chí nếu bệnh nhân sợ quá ngừng rượu ngay lập tức có thể dẫn đến hội chứng cai rượu dữ dội, nguy hiểm nhất là sảng rượu. Nếu không được đưa đi cấp cứu kịp thời ở bệnh viện, có thể dẫn đến hôn mê, tử vong.

Tự ý dùng thuốc cai rượu dễ dẫn đến hôn mê và tử vong

Biện pháp làm giảm cảm giác thèm rượu – hướng đi đúng đắn khi muốn cai rượu

Để bỏ rượu thành công, chúng ta không nên khiến người bệnh sợ rượu bằng các thuốc cai rượu. Cách tốt nhất nên làm là giảm cảm giác thèm rượu, khiến lượng rượu giảm từ từ cho tới khi bỏ hẳn. Đồng thời, chúng ta cần kết hợp các biện pháp làm giảm các triệu chứng khó chịu của hội chứng cai rượu khi người bệnh bắt đầu giảm lượng rượu uống vào hàng ngày. Điều đó giúp quá trình bỏ rượu diễn ra nhẹ nhàng, dễ dàng hơn.

L – Glutamine làm giảm cảm giác thèm rượu- giúp bỏ rượu hiệu quả

Khoa học đã chỉ ra và chứng minh rằng, tăng tiết serotonin trong não giúp người nghiện rượu giảm cảm giác thèm rượu và các thói quen gây nghiện khác. Nhờ vậy, người bệnh giảm dần được lượng rượu uống hàng ngày, dần dần bỏ rượu hoàn toàn.

L-Glutamine là một acid amin có tác dụng kích thích tiết serotonin trong não, từ đó giúp bỏ rượu hiệu quả.

Không chỉ vậy, khi bổ sung L-glutamine, cơ thể người nghiện rượu sẽ tỉnh táo hơn, chức năng não được cải thiện, giúp họ nhanh chóng phục hồi về trạng thái bình thường.

L-Glutamine là một acid amin giúp giảm cảm giác thèm rượu

BoniAncol – Cách bỏ rượu an toàn, hiệu quả nhất hiện nay

BoniAncol là sản phẩm của Canada và Mỹ, giúp người nghiện bỏ rượu bằng cách làm giảm cảm giác thèm rượu và phục hồi cơ thể. Tác dụng tuyệt vời của BoniAncol được tạo nên bởi các thành phần:

L-glutamine giúp làm giảm cảm giác thèm rượu và các thói quen gây nghiện khác, tăng cường sự tỉnh táo, cải thiện chức năng não, giúp cơ thể người nghiện rượu nhanh chóng phục hồi về trạng thái bình thường

N-AcetylCystein làm giảm cảm giác bồn chồn, bứt rứt, khó chịu trong quá trình bỏ rượu. Đồng thời, N- Acetyl Cystein còn giúp rượu chuyển hóa thành chất không độc hại (giấm), hạn chế tác hại của acetaldehyde sinh ra trong quá trình chuyển hóa rượu.

Rễ Kava: giúp người bệnh tỉnh táo và tập trung, giải tỏa lo âu, ức chế trong quá trình bỏ rượu, giúp người nghiện rượu bỏ rượu dễ dàng và nhẹ nhàng hơn.

Magie và vitamin B6. Đây là hai vi chất thường xuyên bị thiếu hụt ở bệnh nhân nghiện rượu mãn tính. Bổ sung hai chất này giúp làm giảm nguy cơ tăng huyết áp và đột quỵ do uống rượu lâu ngày và hội chứng cai rượu gây ra.

BoniAncol giúp giải rượu nhanh chóng, hiệu quả, an toàn

BoniAncol được sản xuất bởi tập đoàn đa quốc gia Viva Nutraceuticals – tập đoàn sản xuất Dược phẩm, thực phẩm chức năng uy tín hàng đầu thế giới. Tại hai nhà máy đạt tiêu chuẩn GMP của tập đoàn, BoniAncol được tối ưu hóa tác dụng nhờ công nghệ bào chế microfluidizer – công nghệ siêu nano hiện đại bậc nhất thế giới. Công nghệ này giúp các thành phần của BoniAncol tồn tại với kích thước siêu nhỏ, giúp cơ thể hấp thu được tối đa, hiệu quả đạt được là cao nhất.

Hàng ngàn bệnh nhân đã bỏ rượu thành công nhờ BoniAncol

Từ kẻ nát rượu, là gánh nặng cho gia đình và xã hội, nhiều người đã trở lại làm người bình thường, bỏ hoàn toàn rượu nhờ BoniAncol.

Như trường hợp của chú Nguyễn Văn Hợi – (46 tuổi , thôn Bằng Lai, huyện Ngũ Phúc, Kim Thành, Hải Dương, Đt 0963.598.564.)

Chú Hợi bỏ rượu thành công là niềm vui lớn của cả gia đình

“Chú Hợi là người rất yêu thương vợ con nhưng từ ngày có rượu, chú như biến thành một người khác. Cả ngày chú chỉ uống rượu, không làm ăn gì cả, thậm chí chú nghiện nặng tới mức còn ảo giác, tưởng tượng ra đủ thứ trên đời. Cô nhà đã từng dùng đủ cách làm sợ rượu với mong muốn chú bỏ được rượu nhưng không thành công. Mọi chuyện đã thay đổi hẳn khi chú gặp được BoniAncol của Canada và Mỹ.

Chú uống BoniAncol 4 viên 1 ngày chia làm 2 lần, sau khoảng 3 lọ chú thấy người mình tỉnh táo, không còn cơn thèm nào nữa. Lượng rượu vì thế mà cứ giảm dần từ từ theo từng ngày. Sau ba tháng, chú đã bỏ được rượu hoàn toàn. Chú trở lại lao động, kiếm tiền và chăm sóc gia đình bình thường được như chưa từng bị nghiện rượu.”

Anh Nguyễn Quốc Hiệu – (36 tuổi, thôn Phương Lâu, xã An Hòa, huyện Tam Dương, Vĩnh Phúc).

Anh Hiệu có thể đã lao động trở lại sau khi bỏ rượu hoàn toàn nhờ BoniAncol

Anh Hiệu nghiện rượu hơn 10 năm khiến người cha là bác Huy không khỏi phiền lòng, bác vừa giận vừa thương anh. Cả ngày anh chỉ uống rượu, người gầy rộc đi. Dù đang trong tuổi lao động nhưng anh Huy không làm được gì mà còn bán đồ trong nhà để lấy tiền mua rượu uống. Có đợt gần tết anh còn lên cơn co giật, sùi bọt mép, phải nằm cấp cứu trong bệnh viện 3 ngày. Bác được nhiều người mách cho anh dùng BoniAncol. Sau khi dùng 2,3 lọ, anh vẫn uống nhưng không hề thấy say xỉn nhiều như trước. Càng ngày anh càng khỏe ra, lượng rượu giảm dần. Anh bỏ được hoàn toàn rượu sau 3 tháng, từ đó, anh cũng đi làm được phụ hồ để kiếm thêm đồng ra đồng vào phụ giúp gia đình.

Mời các bạn xem giấy phép của Bộ y tế TẠI ĐÂY

Đặt câu hỏi cho chuyên gia

Cập nhật thông tin chi tiết về Anh “Sợ” Em Nhiều Hơn Là Yêu Em… / 2023 trên website Globaltraining.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!