Xu Hướng 11/2022 # Anh Yêu Em Bằng Chừng Nào – Theoyeucau / 2023 # Top 19 View | Globaltraining.edu.vn

Xu Hướng 11/2022 # Anh Yêu Em Bằng Chừng Nào – Theoyeucau / 2023 # Top 19 View

Bạn đang xem bài viết Anh Yêu Em Bằng Chừng Nào – Theoyeucau / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Globaltraining.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Hà Nội… những ngày tháng không anh…

Em nhớ đã từng nói với anh rằng: “Em yêu anh. Nhiều như cá dưới nước, như chim trên trời, nhiều nhiều… như em yêu đồng xu 5000đ vậy”. Lúc ấy, anh chỉ cười haha và bảo rằng: “Thật vậy à? Thật vậy sao? Em yêu 5000đ nhiều như vậy à?”… Nhưng… có lẽ cũng đã quá lâu rồi, phải không anh? Quá lâu, để ta không còn nhớ về nhau nữa… Và sau cùng… trên bước đường ta đi… cũng chẳng còn có nhau…

Lần gần đây lên Thư viện QG tìm sách, mua phiếu, được người quản lý trả lại 5000đ bằng tiền xu. Có lẽ sẽ chẳng thể nào mang ra chợ, hay đến đâu đó để tiêu được nữa. Nhưng không hiểu sao, bàn tay em vẫn nhận lấy, và rồi nắm chặt lại. 5000đ tròn trịa trong tay em, hoen gỉ, và chẳng còn lấy một chút giá trị…

Anh biết không? Lúc đó, em đã phải mím chặt môi, để ngăn mình đừng khóc… khi nhận ra rằng: “Hóa ra tình yêu của mình cũng chỉ rẻ mạt và hoen ố như đồng xu 5000 này thôi. Cuối cùng, cũng chẳng ai còn cần đến nó nữa……”

Anh đã tự mình tìm đến quán cà phê ấy, cái quán mà lần đầu tiên chúng mình hò hẹn. Anh đến và ngồi một mình, để tự nhận ra rằng, hạnh phúc diễn ra quanh anh là sự thật chứ không phải giấc mơ…

Anh bảo một ngày anh nhớ em 24 lần, em nhíu mày không chịu, bắt anh phải nhớ 60 lần một giây.

Em hay hỏi rằng: “Anh yêu em bằng chừng nào?”, anh không trả lời rằng anh yêu em bằng cả ông trời, bằng cả trái đất, mà anh yêu em bằng cả trái tim anh. Bởi anh nghèo đến nỗi chỉ đủ sức sở hữu trái tim mình, anh chỉ có trái tim để yêu em, còn trời đất là của chung, sao lấy để tặng em được chứ?

Em thường rúc dưới ngực anh, đếm xem một phút tim anh đập bao nhiêu nhịp, rồi lại so bì khi nhận ra tim anh đập không nhiều bằng tim em, nghĩa là anh không yêu em nhiều bằng em yêu anh.

Em hỏi anh: “Vì sao tay anh lạnh thế mà tay em lại ấm?”, anh cười rồi bâng quơ câu hát “tay anh lạnh để cho tình mình ấm”. Em lại bảo anh ăn gian, bắt đền anh vì tay lạnh mà dám cầm tay em. Anh ghét đi xe máy, anh thích chở em bằng xe đạp lang thang dưới những hàng cây. Em hỏi anh có thể chở nổi em qua con dốc trước ngõ nhà thờ không, anh bở hơi tai nhưng vẫn thất thểu rằng: “Anh đủ sức đèo em đi hết cuộc đời”!

Hạnh phúc chớm đầu bao giờ cũng tràn ngập màu hồng. Anh rộn rã khi được bước bên em, được nghe em nói, được thấy em cười, lòng vui như cảm nhận thấy hơi ấm của tình yêu, hạnh phúc. Ngày mình xa nhau, em gói những món quà anh đã tặng cho vào vali để trả lại. Em bảo: “Hạnh phúc đến quá dễ dàng, rồi cũng sẽ ra đi”. Anh đau đớn nhận ra rằng mình thất hứa. Anh đã hứa không bao giờ để em buồn…

Em biết không, lần đầu tiên anh khóc. Anh biết lẽ ra không được vậy, vì anh là đàn ông. Nhưng anh cũng không hiểu tại sao nước mắt lại chảy nhiều như thế. Khi hạnh phúc tưởng chừng đã vội vã ra đi, em lại trở về bên anh. Vì chúng mình còn yêu, vì chúng mình không thể xa nhau. Tại sao phải đổ vỡ khi cả hai còn thương nhau đến thế? Giờ anh bảo rằng, hạnh phúc như mặt biển. Biển cả bao la lắm, khi bình yên, lúc phong ba bão táp. Cũng như tình mình, có nước mắt, có hoa hồng, rồi anh mới biết thương em nhiều hơn.

Vì Sao Em Yêu Anh? / 2023

Yêu một người thì chắc chắn không bao  giờ có lý do chính xác được. Bởi người ta ví von là yêu gì cái gì nhiều  khi ra đi vì cái ấy. Nhưng đến khi yêu anh thì em lại có hàng đống lý  do để yêu mới chết chứ!

Ảnh của Ylanite Koppens

Lần đầu tiên gặp nhau, anh đến trễ và chỉ  biết nở nụ cười khi vừa thấy em. Ai dè bị em nói một tràn trách móc các  kiểu này nọ, em chỉ trêu anh thôi. Lúc nào anh cũng cười, mở miệng ra  cười, cười là hành động đầu tiên của anh trong mọi giao tiếp. Và anh  cười hứng chí nhất là khi chọc ghẹo em.

Em thường xuyên nói câu “Im đi” mỗi khi em chẳng còn lời nào đáp trả lại anh. Anh sẽ cười hô hố một cách khoái trá rồi ghẹo tiếp “Đó, lần nào không nói lại được cũng kêu im đi hết trơn à hahaha”. Thiệt là đáng ghét gì đâu.

Em giận, em rất giận mỗi khi mình cãi  nhau nhưng anh luôn châm dầu vào lửa. Anh nhất quyết sẽ làm cho mọi  chuyện rõ ràng. Xưa giờ, em luôn là người muốn rõ ràng mọi chuyện khi  xảy ra xung đột nhưng đến khi yêu anh thì em mới biết cảm giác điên tiết  tới chả muốn thèm giải quyết là gì. Lần nào anh cũng để em bình tĩnh  hơn 1 tiếng đồng hồ, sau đó sẽ gọi điện để nhỏ nhẹ giải quyết vấn đề.

Anh nhiều chuyện dễ sợ luôn í, chắc cũng  ngang ngửa em. Thành ra mình có thể nói chuyện mây nước gió trời cả ngày  lẫn đêm mà cũng không biết chán. Em không biết anh sao? Chứ em cảm thấy  gặp anh đúng là khỏi phải chê. Vì em là con một, thích tâm sự, chia sẻ,  hổng thích im im hay ở một mình. Anh thì lúc ở gần không nói, lúc ở xa  luôn cố gắng để tạo cho em cảm giác anh vẫn bên em. Em trân trọng điều  đó ở anh, bởi vì chưa ai làm được điều cho em cả. Chuyện bình thường và  giản đơn nhất đó, anh đã làm được cho em.

Em lầy lội, hài hước, trêu ghẹo anh thế  nào anh cũng kiếm cách đáp trả khinh khủng hơn em. Bó tay thiệt luôn à!  Nhưng em thích, vì có người cãi lộn vui anh ạ! Mà vốn dĩ những người hài  hước thì đầu óc luôn thông thái bởi phải tiếp cận nhiều vấn đề mới biến  một câu chuyện đời thường thành một câu chuyện vui được. Thủ thuật châm  biếm chính mình cũng được anh đem ra thực hiện, em nghĩ mình đã gặp  người đồng đạo rồi. Nên chúng ta bên nhau, luôn tràn ngập tiếng cười.

Trừ những lúc nghiêm túc, thái độ anh  thật “chóa”. Mà em cũng chả hiền gì, cự lại liền nếu cảm thấy anh đang  chỉ trích sai em. Cương vậy đó, nhưng lúc em cũng dịu dịu bớt để làm hòa  với anh. Anh mà nghe em nói “em xin lỗi, nãy em nóng” thì anh cũng hùa theo ngay “anh cũng xin lỗi, nãy anh hơi quá!“. Xong rồi, đâu lại đấy.

Mỗi lần cãi nhau mà không nói chia tay  thì cũng hơi phí anh ha! Ờ, dù tụi mình cực kì nghiêm túc trong chuyện  tình cảm, không đem lý do chia tay ra để hờn dỗi. Nhưng đôi khi vũng lầy  đó quá hấp dẫn hai đứa, mà kiểu có muốn chia đâu, cứ đùng đùng đẩy đẩy  cho người kia quyết định. Miệng thì lúc nào cũng kênh kênh lên à “Em / anh mong em / anh hạnh phúc thôi, quyết định là tùy ở em / anh!“.  Nhưng xong rồi lại lái sang chuyện khác, xem như chưa từng có cuộc cãi  vã. Hổng phải là né tránh, mà cả hai đều biết, giận thì trách nhau nhưng  nếu chia tay thật sự hai đứa sẽ tự chính miệng nói ra mà không cần đợi  đối phương lên tiếng. Tụi mình là vậy, giỡn thì nhây mà khi dứt khoát  thì cũng rõ ràng nhanh chóng.

Khi yêu ai, em vốn đã nhiệt tình thì anh  cũng chẳng khác gì. Thậm chí đôi khi sự nhiệt tình của anh khiến em còn  cảm thấy dã man cơ! Mà sao cái gì anh cũng hơn em ráo, nản thiệt! Nhưng  em hạnh phúc vì sự nhiệt tình của anh, vì nó không gói gọn trong câu  “anh yêu em” mà là bởi những hành động bé tí nhỏ nhặt mà anh làm cho em.  Anh khẳng định rất rõ vị trí của em trong lòng anh, chưa ai khiến em an  tâm đến vậy.

Lần đầu tiên khi em yêu, em chẳng phải  chạy theo ai cả, cũng chả nương theo ai. Dù theo quán tính, em luôn luôn  sẽ cố gắng nương theo đối phương không ít thì nhiều, mà khi sâu sắc có  khi là nhiều hơn nữa kìa. Nhưng với anh, em tuyệt đối không cần làm  chuyện đó. Em cứ là em, bất chấp và tùy hứng. May là anh phản ứng kịp  trước mọi tình huống tùy hứng của em. Mà thật ra là em tin anh luôn giải  quyết tốt mọi vấn đề em đưa ra mới đúng hí hí.

Anh thông minh, hài hước và hiểu chuyện.  May là đầu em cũng không tăm tối lắm mới nói chuyện được với anh. Em  hiểu rõ anh tới nỗi, anh không cần phải nói thẳng với em. Trừ mấy chuyện  to to bự bự thì ối giời ơi, anh nói gì em cũng lắc đầu cho xem. Với em,  chỉ cần hiểu con người anh là đủ, vì điều đó khiến lòng tin em dành cho  anh là trọn vẹn nhất, và cũng bền vững nhất.

Đấy toàn bộ những lý do mà em yêu anh.   Vì lẽ đó, mà em chưa bao giờ cam tâm khi ông trời cướp anh ra khỏi em.  Kiểu như ổng nhá hàng hay sao ấy, cho em gặp chưa được bao lâu lại lấy  lại hết tất cả như chưa từng có gì xảy ra. Em sẽ không bao giờ gặp được  một ai khác như anh cũng như yêu theo cách mà anh và em đã yêu nhau.

Em cám ơn vì anh đã xuất hiện trong cuộc  đời em, khiến em nhận ra là chính mình nó tuyệt vời cỡ nào. Nên em vẫn  luôn tự nhủ mình sẽ sống tốt, sống tốt phần đời còn lại thay anh. Em vẫn  viết về anh, về tình yêu của tụi mình, về mọi cảm xúc em dành cho anh  cho đến khi em chẳng viết được nữa. Đến lúc ấy, em tin anh sẽ mừng vì em  đã sẵn sàng bước tiếp con đường khác mà không có anh ở đấy. Nhưng đó là  sự buông bỏ tự nguyện, chứ không phải o ép bản thân như em đã cố gắng  làm suốt khoảng thời gian vừa rồi. Thời gian sẽ làm phai nhòa mọi nỗi  đau và chỉ giữ lại những gì đẹp đẽ nhất của hai đứa mình, anh ha!

Sài Gòn, 19 tháng 02 năm 2018.

Trần Hoàng Ngọc Bích 

Hãy Cho Em Biết Anh Cũng Yêu Em… / 2023

Giờ đây em chỉ biết rằng trên thế gian này em chỉ cần có anh là đủ…

Và giờ này như lời anh nói, anh đang…

Em buồn, hơi buồn, ngồi ở phòng một mình, tĩnh lặng, không biết làm gì hơn là ngồi suy nghĩ. Đôi lúc em đã khóc, khóc rất nhiều, khóc vì nước mắt không biết vì sao lại rơi ra nhiều đến thế. em đang cố gắng không suy nghĩ nhưng em không thể nào điều khiển được mình nữa, càng không muốn nghĩ thì lại nghĩ đến nhiều hơn. Cái cách mà anh đối xử với người khác đôi lúc cũng tàn nhẫn lắm anh biết không? Nhưng em không có quyền trách anh mà vì đó là cuộc sống của anh, có khi nào em tồn tại trong suy nghĩ của anh? Có khi nào bất chợt anh nhớ đến em và về bên em, bỏ qua tất cả không?

Trong tình cảm hoặc là cho rất nhiều, hoặc là nhận rất nhiều. Khi mà mình yêu một ai đó và khi nghỉ rằng mình không còn ở bên người đó nữa đã làm mình ngột thở như thế nào rồi? nếu anh để í một chút thì anh sẽ biết được đau và tổn thương khác nhau như thế nào? Em đã nhủ với mình rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh thật nhiều, đủ để cho cả hai. Nếu quá khứ chúng ta yêu nhau sâu đậm thì hiện tại chúng ta đã từng yêu nhau, nếu quá khứ tình yêu nơi anh là màu hạnh phúc thì hiện tại tình yêu nơi anh sẽ là màu của kỉ niệm. em đã hiểu…

Khi yêu anh, em đã khóc, khóc một mình nhiều lần vì sự lạnh nhạt và hờ hững của anh, đôi lúc anh có biết anh làm em tổn thương đến thế nào không? Nhưng em vẫn cứ yêu anh, em không thể giận anh quá một ngày, em cũng chẳng thể hiểu được, em dường như đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng mà giờ em chẳng biết phải làm thế nào. Em cứ nghỉ khi yêu ai đó thì hãy giành tất cả tình cảm mà mình có cho người đó, dù sau này có ra sao? Nhưng đó ko phải là tất cả, em biết người trước đã làm anh đau khổ, nhưng giờ đây anh đang ở bên em kia mà, em là em chứ đâu pải là người của quá khứ anh chứ?

Em sợ khi mình nói những lời này ra anh sẽ buồn sẽ không yêu em nữa. nhưng em không nói ra liệu anh có hiểu hay không? Có bao giờ anh hiểu cho em không hả anh? Em có thể làm tất cả vì anh, và chỉ mong anh có thể hiểu được lòng em và đáp lại tình yêu của em mà thôi, chỉ như thế là đủ.

Quãng thời gian chúng ta yêu nhau không bằng thời gian mà anh với người trước ở bên nhau, đúng không? Đôi lúc em nghĩ anh đã thật sự chưa quên được người xưa, cũng đã có lúc anh kể về chuyện của anh và “người ấy” trước đây với em, hơi buồn nhưng em vẫn cười, cố gắng bình thường vì em không muốn một điều gì đó…Tim em như đập mạnh hơn,cảm giac hơi khó chịu, lúc đó em hơi đau nhưng có lẽ là ít vì em nghỉ rằng đó chỉ là kỉ niệm còn giờ đây anh đang ở bên em, là người yêu của em mà…

Em rất muốn nắm chặt sợi dây hạnh phúc của anh và em cho thật chắc, để nó đừng bao giờ đứt rời ra, nhưng nếu một mình em thì làm sao mà níu được em cần pải có anh cùng nắm nữa, nhưng em không biết được là anh sẽ cùng em nắm chặc đến hết con đường hay không?

Em rất nhớ anh ngay cả khi ngồi kề bên em cũng rất nhớ anh, nhớ như lá nhớ cành, như ngày cần có đem, em nhớ anh nhiều như vậy đấy, nhưng không biết rằng anh có nhớ em nhiều như em nhớ anh không?

Con người anh rất hờ hững, ít quan tâm tới người khác, ngay cả người yêu của anh, anh cũng rất ít quan tâm, không biết pải người trước đã làm anh quá đau nên giờ đây anh không muốn dành sự quan tâm đến ai đó quá nhiều vì anh sợ sẽ như trước đây? Em thường tự an ủi bản thân rằng, không phải là anh không yêu em đâu, chỉ là anh đang quan tâm em, yêu thương em theo cách của anh mà thôi. Dù nó không ngọt ngào, dù đôi lúc là cay đắng nhưng em vẫn giữ cho mình một sự kiên định rằng một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em quan trọng với anh biết nhường nào, rằng anh chỉ cần có em thôi, lúc đó em sẽ vượt qua tất cả để dành cho anh một tình yêu…

Có những nổi đau anh gây ra cho người khác, anh không biết nhưng anh hãy hiểu rằng: lời nói không là khói nhưng làm khóe mắt cay cay, lời nói không là dao nhưng sẽ đâm chết một ai đó không có vết máu. Em chẳng bao giờ trách cứ anh, vì khi yêu một ai đó là mình cho người ta quyền có thể làm mình đau, mình tổn thương.

oanh.nguyen077…

Một Đời Để Anh Yêu Em / 2023

Đúng là một cái duyên khéo sắp đặt đã lâu, mười mấy năm trước cô gặp được mẹ của anh, “ta gặp nhau” đã đưa Hạ gặp Kiệt nhưng tưởng chừng như lạc mất nhau rồi số phận của họ lại tiếp tục kéo dài trong tình trạng là bác sĩ và bệnh nhân. Có đến được với nhau hay không đều là do sự nắm bắt của cả hai.

– Em đừng khóc nữa, tôi nghĩ mẹ tôi hôm nay gặp lại em bà ấy vui lắm rồi! – anh lúc này rất bình thản.

– Em không cảm thấy buồn nữa, em cảm thấy trân trọng hơn những thứ mẹ anh đã tặng cho em. Lúc trước những khi tuyệt vọng em đều mang ra ngắm như lấy lại sức mạnh mà tiếp tục bước đi.

– Hạ ngốc! em thật giống mẹ tôi, có khi tôi nghĩ em là con gái bà ấy giống hơn cả tôi. – anh xoa đầu cô.

– Sao chứ? Anh đang ganh tị đó hả? phải chi được làm con gái mẹ anh cũng rất tốt.

Anh lúc này tự dưng bị ngẹn lời, phải cô ấy rất giống mẹ anh ngay cả số mệnh cũng giống như thế, cùng bị một căn bệnh kết thúc cuộc đời, những khác một điểm hôm nay đã có Ngụy Tuấn Kiệt này thì anh sẽ dùng đôi tay từng không giữ được mẹ anh để kéo cô lại.

– Ngụy Thanh Hương! Tên mẹ anh rất đẹp!

– Là tâm nguyện của mẹ tôi, ba tôi đã đặt cho bà cái tên ấy “Hương” lấy từ tên loài hoa bà yêu thích, chữ lót là “Thanh” có nghĩa là dịu nhẹ.

Gia đình anh thật đặc biệc nếu không phải từng người trong số họ đã bỏ anh đi thì chắc bây giờ anh đã là người hạnh phúc nhất thế gian. Ngồi được một lát thì cả hai cùng ra về, lúc đi cô vẫn còn lưu luyến mãi gương mặt ấy nhưng vì thời gian đã trễ rồi nên anh đành lôi cô đi về lúc trên xe cô quay sang hỏi anh.

– Anh Kiệt, ngoài đôi mắt và màu tóc giống mẹ ra, anh còn điểm nào giống nữ không? – cô đang nghịch tóc mình.

– Có, tóc xoăn – anh hơi do dự nhưng cũng trả lời.

– Hả? đâu có đâu, tóc anh bình thường mà – cô chuyển sang vò đầu anh.

– Tại lúc đi cắt tóc tôi bảo người ta là cho thẳng ra, con trai để tóc xoăn trông kì chết đi được – anh nhăn mặt.

Trông khi nhìn cái mặt anh thì cô đang dần dần tưởng tượng ra anh bây giờ đanh là một biểu tượng nhan sắc trong bệnh viện, biết bao cô y tá ngưỡng mộ chết lên chết xuống nếu để tóc xoăn che khuất mặt, cái đầu lúc nào cũng rối tung sẽ trông tức cười chết mất đi được, làm cô cứ ôm bụng mà cười ngoặc ngẽo.

– Anh Tuấn Kiệt, theo ý kiến riêng của em á thì anh nên để tóc xoăn đi, mốt bây giờ là thế với lại để vậy trông sẽ giống người rừng hơn đó mới là phong cách – cô lại ôm bụng cười.

– Em dám…………….- anh đang nhíu mày khó chịu.

Do hôm nay đi chơi về mệt quá nên tối đó cô ngủ rất say, sáng lại còn dậy hơi bị muộn. Cô lếch từ từ xuống đất rồi là vệ sinh cá nhân, đi xuống nhà chẳng thấy bóng dáng ai cả và chẳng thấy anh ở đâu, cô đi vòng vòng một lát đến quán cà phê.

– Cô Laura cô dậy rồi đó hả? – bà John từ trong bước ra.

– Vâng! Chào bà, cháo dậy rồi mà trong nhà chẳng thấy ai kể cả anh Henry. – cô lại bàn ngồi xuống.

Cùng lúc đó phía bên trong xuất hiện tiếng nói lảnh lót cầm theo một đĩa bánh chạy ra.

– Em gái, em dậy rồi sao? Cậu Henry đã đi đến bệnh viện rồi một lát cậu về, anh ra đây lấy ít sữa là bánh. Này ăn đi! Đây là bánh Crepe.

Bánh Crepe là một loại bánh của Pháp, bánh có lớp vỏ nóng hổi thơm lừng mùi bơ sữa, bên trong có lớp nhân tùy theo sở thích của bạn, Will đã làm nhân dâu tây tươi vì cậu biết cô rất thích loại trái cây này, cảm giác khi thưởng thức nó đúng là rất tuyệt sẽ rất tuyệt hơn nếu được uống một một ít cà phê những rất tiếc thứ này đã bị anh cấm từ lâu.

– Thật tuyệt vời nha anh Will, ở đâu có anh nấu ăn cho mỗi ngày là niềm hạnh phúc to lớn đấy. – cô cười tít mắt.

– Vậy mà cậu chủ lúc nào cũng chê anh phiền phức, hôm nay được Laura khen anh rất vui – Will hớn hở.

– Không có đâu, anh ấy lúc nào mà chẳng vậy. Mà nè trái cây ở đây lúc nào cũng tươi ngon thật, anh mua nó ở đâu vậy Will?

Tất cả nhìn cô rồi cười, ở nơi đây không phải mua bất cứ thứ gì cả vì đã có một nguồn cung cấp sẵn chỉ cần đến và lấy về.

– Anh không mua ở đâu cả, những thứ em đang ăn đều là từ trang trại mang về!

– Trang trại? ở đây có trang trại ư? – cô rất ngạc nhiên.

– Không phải ở đây mà phải đi một quãng đường ngắn mới tới được chỗ đó. Ngày mai ở đó sẽ thu hoạch một số loại nông sản, anh sẽ đi đến đó cùng thu hoạch sẽ rất vui đó Laura! – vẻ mặt của Will đang vui sướng.

Hai mắt cô lúc này đang sáng lên, trang trại ư? Trước đây khi xem ti vi cô thường thấy các trang trại ở bên nước ngoài đều rất là đẹp, nơi đó trồng vô số các loại rau, trái cây, thực phẩm….. cô cũng ước ao một lần được trải nghiệm, được tận mắt chứng kiến người ta thu hoạch thú vị biết nhường nào.

– Anh Will! Mai chở em đi với nha? – cô níu áo Will.

– Hihi….nếu có Laura đi thì chắc sẽ vui lắm……nhưng………- ánh mắt cậu e dè.

– Nhưng sao hả anh?

– Cậu Henry, cậu ấy biết có cho em đi không nữa, nếu cậu ấy không cho thì………..

Phải làm sao đây? Câu hỏi này đang làm cô nhức óc vô cùng, có thể anh sẽ cho cô đi nhưng cũng có thể anh sẽ nổi cơn lên bắt cô ở nhà thì sao? Nếu cô mà trốn anh đi thế nào Will cũng bị anh làm cho bầm dập còn cô chắc sẽ bị anh cấm túc luôn mất.

– Anh Will yên tâm, em sẽ thuyết phục Henry cho em đi mà! – cô nói với cậu.

Cô ăn xong thì ở ngoài quán cà phê luôn vừa suy nghĩ vừa phụ giúp dọn dẹp. Trưa trưa đang ngồi trò chuyện cùng bà John thì thấp thoáng thấy xe của anh đi vào, cô vội vã chào họ rồi đi vào nhà, anh đi vào phòng thì cô cũng vừa vào tới và chạy tọt lên phòng của anh.

Đứng trước cửa phòng mà cô cứ như tên trộm vậy cứ hé hé cửa nhừn không dám vào đi qua đi lại trước phòng anh để suy nghĩ chiến thuật. Anh vừa về là ngồi ngay vào bàn làm việc đọc tài liệu vì hôm nay anh nhận được cuộc gọi của trợ lí phải giải quyết mớ công việc này, nhưng hình như trước cửa phòng có tiến động, có bóng ai đi qua đi lại nhìn sơ qua là anh đoán được ai rồi.

– Em tính làm thám tử đấy hả? – anh đang đứng gác tay vào cửa.

– Đâu có, em chỉ là…muốn hỏi anh một chút chuyện thôi! – cô bước vào cùng anh.

Anh hôm nay trông thật nghiêm chỉnh, gương mặt thì không chút biểu cảm lạnh không thể tả, phải chăng lúc anh tập trung làm việc thì như thế này. Cô cảm thấy cơ hội mà anh gật đầu thì ngày càng thấp, sao nhìn cô bây giờ giống một con bé còn anh thì giống phụ huynh của cô hơn đó nhưng Minh Hạ cũng 18 tuổi rồi đâu còn nhỏ gì nhất định phải mạnh mẽ lên.

– Em muốn nói cái gì với tôi? – giọng anh vang lên phá tan sự im lặng.

– Thật ra là……….. thật ra là…… là…… – cô vẫn chưa nói được.

– Thật ra là em muốn nói cái gì? – angh mắt anh nhì thẳng sang cô.

Phải làm sao? Phải làm sao? Ai giúp tôi? Rốt cuộc cô vẫn chưa có nói ra được, chỉ một câu đơn giản thôi sao mà khó vậy.

– Ngày mai anh cho em đi đến trang trại nha? – cô khó khăn lắm mới nói được.

– Đến đó làm gì? – anh lạnh nhạt.

– Thì đến đó coi người ta thu hoạch sẽ rất vui đó…..hihi, anh cho em đi nha? – cô cười với anh.

Anh ngồi suy nghĩ một lát rồi nói một câu dập tan hết hi vọng của cô

– KHÔNG THỂ ĐI ĐƯỢC!

– TẠI SAO? Không lẽ anh tính nhốt em ở nhà luôn đó hả? đi đến đó thì có gì đâu mà không cho người ta đi? – cô bắt đầu phát bực.

– Mai tôi không rãnh để chở em đi, tôi có việc cần giải quyết.

– Tưởng gì, anh không rãnh thì anh Will chở em đi cũng được mà!

– Tôi không an tâm, tôi nói không được là không được ngày mai ở nhà, tôi có việc rồi em về phòng nghỉ đi.

Thật ra anh cũng muốn cho cô đi lắm chứ nhưng anh phải giải quyết cái mớ hỗn độn này rồi làm sao chở cô đi được, để Will chở cô đi anh cũng không anh tâm lắm vì cậu ta mà gặp mấy thứ hoa quả gì đó thì có mơ cậu ta mới quan tâm đến xung quanh, rồi nhỡ bệnh cô tái phát rồi không có anh tính sao?

Cô lủi thủi bước ra, mặt buồn xo không thèm nhìn ai, Will cũng đã nghe toàn bộ câu chuyện nhưng biết làm sao? Tính cậu chủ đã quyết vậy thì khó ai mà thay đổi được.

Cập nhật thông tin chi tiết về Anh Yêu Em Bằng Chừng Nào – Theoyeucau / 2023 trên website Globaltraining.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!