Xu Hướng 2/2024 # Đọc Truyện Hãy Để Em Ngừng Yêu Anh # Top 8 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Hãy Để Em Ngừng Yêu Anh được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Globaltraining.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Anh nói, anh yêu sự chân thành, tốt bụng và cả nét trong sáng không nhiễm chút bụi trần của cô ấy. Nhưng anh đâu biết, những gì em đã phải một mình trải qua trong quá khứ…

Anh nói, đối với em anh chưa từng có thứ tình cảm nào vượt quá giới hạn hai chữ ”bạn bè”. Nhưng anh đâu biết, đó lại chính là nguồn cơn của sự cố chấp mà em dành cho anh.

Em sẽ không chất vấn anh những câu đại loại như : ”Em yêu anh nhiều như thế, anh không thể đáp lại em dù chỉ là một chút sao?” Bởi tất cả đều là do em tự nguyện, vì em biết mình không thể đòi hỏi được nhiều hơn thế.

Em đã từng nghĩ rằng, sẽ dùng thân phận thiên kim tiểu thư đáng ngưỡng mộ của mình cùng với thế lực gia đình để trói buộc anh, đặt anh vào ngưỡng cửa hôn nhân chính trị, nhất là trong lúc sản nghiệp của gia đình anh đang phải đối mặt với nguy cơ đổ vỡ…

Chỉ như vậy, mới có thể có được anh, dù chỉ là con người, không phải trái tim… Đúng vậy, chỉ cần được ở bên cạnh anh là đủ, em đã dùng đến sự ích kỉ của bản thân để đạt được mong ước xa vời ấy.

Quả là người đàn ông mà em yêu! Anh đã không hề cho em cơ hội đạt được mục đích…

Trong quãng thời gian khủng hoảng với nguy cơ sự nghiệp ấy, em nhìn thấy anh nỗ lực, cố gắng biết bao nhiêu, dù cái giá mà anh phải trả cho những lần thất bại không hề nhỏ.

Em không nhẫn tâm…

Chính vì yêu anh, cho nên không thể chấp nhận được việc người sóng đôi bên cạnh anh là cô gái khác chứ không phải em. Em đã tự nhắc bản thân mình, ích kỉ một lần vẫn chưa đủ… Đương nhiên, cô gái anh yêu sẽ vì anh mà gặp không ít phiền toái.

Không cần biết đúng hay sai, chỉ cần anh chịu nhìn về phía em, đủ để em nguyện làm tất cả.

Và cuối cùng ngày đó cũng tới, bằng ánh mắt lạnh thấu xương, anh chăm chú nhìn em, không nói gì nhưng trên môi lại nở nụ cười khinh bỉ. Hẳn là anh đang rất tức giận, vì em hết lần này đến lần khác làm tổn thương người con gái anh yêu sâu sắc. Anh hận em. Không sao! Vẫn tốt hơn là anh không quan tâm đến em, không nhớ đến sự tồn tại của em. Không biết bao lần, em tự chữa lành vết thương cho mình bằng cách nhủ thầm như vậy…

Nhưng tại sao? Lần đó cô ta lại cứu em???

Cô ta ngốc đến nỗi đi cứu cái người luôn có ý nghĩ thù ghét mình…

Nếu cô ta cứ như vậy, anh sẽ yêu cô ta nhiều hơn mất, em sẽ trở thành người qua đường không đáng để tâm.

Từ trước đến nay, em chưa từng có được thứ gì tốt đẹp, thế nên ánh sáng trong đời cuối cùng là anh, em không muốn mất, thật sự không muốn mất…

Nhưng… Em phải làm sao đây?

Cô ta xứng đáng để anh yêu hơn em.

Anh nên có được ánh sáng ấy, thứ ánh sáng mà trong cuộc sống tăm tối trước giờ của em chưa hề tồn tại.

Thế nên, Hãy Để Em Ngừng Yêu Anh.

Cho dù điều đó khiến trái tim em trở thành đống đổ nát, rơi xuống vực sâu vạn trượng.

Đọc Truyện Mai Bắt Đầu Yêu Em

Chương 6 Anh,Phải Làm Gì Với Em Đây? Lục Hạo bế Tiểu Thuyết trở về phòng. Chân Tiểu Thuyết vẫn không thể bước nổi vì hoảng sợ. Và Lục Hạo muốn ôm chặt lấy cô gái này. Cô ấy trong lòng anh,anh mới thấy yên lòng. Ít nhất là lúc này. Anh đặt Tiểu Thuyết lên giường,vén chăn cho cô. Tiểu Thuyết đã tiếp nhận quá nhiều cảm xúc,cô mệt mỏi chìm ngay vào giấc ngủ. Có chàng trai ngồi lặng trong bóng tôi,trông một cô gái khép chặt đôi mắt xinh đẹp,chìm trong giấc ngủ. Trong tim anh là bao nhiêu cảm xúc. Anh vốn không thể chấp nhận cô,người con gái vì tài sản bất chấp anh là người như nào,kết hôn với anh,nhưng hóa ra,là anh hiểu lầm cô,cô gái không hề có ý quấn lấy anh. Chỉ vì ánh mắt cô ấy quen thuộc,anh chú ý đến cô ấy. Anh thấy có lỗi,đối tốt với cô như em gái,nhưng lại cảm thấy những ngày bên cô,anh cười nhiều hơn,và đã hai năm,anh mới thấy mình sống trong những ngày bình yên như ngày sống bên Vũ Văn. Anh lại không thể tiến xa hơn với cô,anh,không thể yêu cô. Anh đã có Vũ Văn. Nhưng cô gái ấy lại ngốc đến mức lao vào ô tô để giành anh lại với tử thần. “Anh phải làm gì với em đây?” Lục Hạo lặng lẽ rời khỏi phòng Tiểu Thuyết,hít hơi đêm vào lồng ngực rộng lớn. Gió đêm khiến anh tỉnh táo hơn.

*** Tiểu Thuyết tỉnh dậy thì nắng đã sáng rực phòng. 8 giờ. Lục Hạo không còn trong phòng cô. Hôm qua,anh đã ngồi trông cô đến khi cô ngủ. Tiểu Thuyết khẽ mỉm cười. Khi Tiểu Thuyết xuống ăn sáng,quản gia Lý nói anh đã đi từ sáng. “5 giờ anh sẽ đón em ngoài cửa hàng.” Có phải anh đã ghé qua cửa hàng của cô? Môi Tiểu Thuyết không tự giác mỉm cười. Cảm giác yêu đương thật hạnh phúc. Không biết anh nghĩ như nào. Nhưng…cô mỗi lúc càng thích anh nhiều hơn. Cô không biết anh nghĩ về cô như nào. Nhưng anh không còn ghét cô như lúc mới cưới. Hôm qua,khi nhìn thấy tử thần đằng sau anh,gần như thế giới của cô đóng sầm lại,giống như mảng kí ức trống rỗng đen kịt của cô,cô không nghĩ được gì,ngoài việc giành anh lại bằng mọi cách. Cả một ngày trong cửa hàng,Tiểu Thuyết đã phác thảo rất nhiều mẫu. Cô nghĩ đến Lục Hạo sẽ mặc những mẫu cô thiết kế. Cứ như vậy,khoác cho Lục Hạo từng bộ,từng bộ. Anh…có thích những bộ đồ cô thiết kế không?

*** – Hà Tổng,tay anh sao vậy? Cần Bình mang tài liệu vào phòng tổng giám đốc. Bàn tay băng lại của Lục Hạo khiến anh nhíu mày. Hôm qua,tay anh đã sượt qua mặt đường để kịp nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn kia,ôm ngược cô ấy vào lề đường. Cần Bình là bạn đại học của Lục Hạo. Anh vào công ty làm giám đốc chi nhánh cho Lục Hạo. Không phải vì anh là người thừa kế Hà An,mà vì cùng học tiểu học,trung học,cao học,đại học,cùng đi đào sắn,cùng đi bán đồ ăn ở chợ đêm khi bé xíu,cùng nghĩa vụ,cùng nhau đã 20 năm. Dù sao,Lục Hạo vẫn còn một người bạn thật sự. Lục Hạo từng một lần bị thương vì Vũ Văn. Đã hai năm,anh mới thấy bạn mình bị thương. Lục Hạo trầm ngâm. – Cậu nhớ năm đó,Vũ Văn đưa một bà cụ qua đường. Bà ấy già lắm rồi,đi chậm từng bước,đèn xanh thì đã bật,tôi đã chặn trước xe để cô ấy đưa bà cụ qua đường,xe quệt qua,tôi đã phải bó bột ba tháng không? – Hạo,cậu có tâm sự à? – Có một cô gái giống Vũ Văn. – Giống Vũ Văn? – Không. Cô ấy chỉ giống đôi mắt Vũ Văn thôi. – Cậu thích cô ấy? – Tôi sợ tôi sẽ thích cô ấy. Tôi yêu Vũ Văn,không thể có lỗi với cô ấy. – Hạo,Vũ Văn đi lâu rồi. – Mình biết. Cô ấy,hôm qua,ngốc nghếch đến nỗi lao đến đầu xe ô tô cứu tôi. – Cậu không sao chứ? – Cần Bình lo lắng. – Nhờ cô ấy,tôi không sao. – Đi uống cốc bia đi. – Cần Bình đề nghị. Lục Hạo yên lặng thay lời đồng ý.

*** – Cậu thích cô ấy? – Cần Bình nhìn Lục Hạo ,hỏi lại bạn mình lần thứ hai. Khóe môi Lục Hạo nhướn nhẹ lên,kê cốc bia vào miệng,dòng men mát lạnh lại khiến anh tỉnh táo hơn. – Cậu thấy vậy? – Lục Hạo hỏi lại. – Cậu nghĩ nhiều về cô ấy,nói nhiều về cô ấy. – Cần Bình cười nhẹ. – Giống khi hỏi về Vũ Văn trước đây. Khóe môi đẹp đẽ ướp men lại giãn nhẹ thành nụ cười buồn. – Có thể không nghĩ đến sao? Cần Bình lặng lẽ. – Cậu thích cô ấy,nhưng không cho phép mình tiếp tục? – …. – Và cũng sợ cô ấy thích cậu. Nhìn cô ấy lo lắng,vì cậu mà liều mạng,cậu sợ càng kéo dài,cô ấy càng đau lòng? – Cậu đúng là bạn mình. Cần Bình bật cười. Hai cốc bia chạm nhau.

5 giờ. Tiểu Thuyết tô nốt màu đen chiếc áo sơ mi của phác thảo. Nhân vật cô vẽ hiện lên là gương mặt chàng trai đôi mắt đẹp nhưng buồn,gương mặt hao dài kì lạ,nhưng đẹp đến kì lạ,đường nét như tạc từng chút tỉ mỉ. Đôi môi căng mọng chúm lại nụ cười. Cô nhận thấy mình cười nhiều hơn. “Năm giờ anh sẽ đến cửa hàng đón em về.” Tiểu Thuyết vội dọn bàn làm việc,khoác chiếc Gile dài ngang đùi màu kem nhẹ xinh đẹp trở ra đợi Lục Hạo. Gió tháng tám thổi nhiều hơn. Mái tóc ngang lưng mềm óng vàng nhẹ mặc cho gió thổi nhẹ. Ánh nắng nhạt buổi chiều khẽ đậu trên đôi vai yêu kiều. Lục Hạo thu vào tầm mắt cô gái có gương mặt bầu bĩnh rực sáng dưới tia nắng nhạt nhòa. Đôi môi anh đào của cô ấy hé mở,ngọt ngào. Anh muốn đến ôm chặt cô gái vào lòng. ” Cậu có thể đến với cô ấy mà.” ” Cậu sợ mình sẽ yêu cô ấy,là cậu yêu cô ấy rồi.” ” Cậu đừng để cô ấy ảo tưởng,nếu không muốn đi xa hơn với cô ấy,nếu không,người đau khổ sẽ chỉ là cô ấy.” Anh đến ôm cô ấy vào lòng lúc này,cô ấy sẽ đau khổ hơn. Anh không thể đến với cô ấy. Đèn xanh. Lục Hạo xiết nhẹ vô lăng. Chiếc Mazda cứ đứng lặng lẽ bên lề đường không khởi động. Cô gái mỉm cười nhẹ,ngồi xuống bậc thềm,bên giàn hoa tím nhỏ dần hòa màu với màn đêm. Đèn đường lên sáng rỡ khu phố. Chàng trai trong chiếc xe vẫn ngồi lặng ngắm cô gái. Lục Hạo vẫn chưa đến. Tiểu Thuyết thu vào tầm mắt những chiếc xe đang lao trên đường phố lên đèn. Chiếc xe Mazda vẫn không xuất hiện. Cô không biết,bên góc kia đường,chiếc xe đã đậu nhẹ nhàng và người trong đó đang lặng toàn bộ từng nét mặt của cô. Từ khi ánh sáng vẫn chiếu rõ từng nét hạnh phúctrên mặt cô ấy,đến khi ánh đèn vàng chiếu lên nét lo âu trên gương mặt cô ấy. “Chắc anh ấy đang đến.” Cô gái cầm chiếc điện thoại ,ánh sáng rọi lên mặt cô. 6h30. “Anh bận sao?” Cô ấy lo lắng nhiều hơn,bấm điện thoại liên tục. Tay Lục Hạo vô thức với chiếc điện thoại. Cô ấy,vẫn không gọi cho anh. Anh chỉ nói sẽ đón cô,cô ấy vẫn ở đó đợi. Lo lắng đến xem giờ liên tục,nhưng,cũng không gọi đến cho anh. Cô…thực sự ngốc nghếch đợi đến khi anh đến chứ không gọi anh,phiền anh? 8 giờ. Ánh sáng những nhà ăn bên đường nhộn nhịp. Thực khách dần rời khỏi nhà hàng,nụ cười hài lòng ngon miệng. Tiểu Thuyết ngồi lặng nhìn từng người rời khỏi. Lục Hạo thực sự thất hẹn? Anh chỉ mới đối với cô tốt hơn một chút thôi,anh chỉ nói,nhưng cô đã tin? Cô tin anh,một cách vô điều kiện. Giống như trong kí ức trống rỗng của cô,cô tin anh và kết hôn với anh. Anh,sẽ đến. Anh,sẽ không làm cô thất vọng chứ? 10h30 Trời đêm cuối hè lên cao. Những chấm sáng nhẹ nổi bật trên bầu trời đen đặc. Ánh sáng đèn yếu ướt chiếu từng đường nét Tiểu Thuyết trước thềm cửa hàng. Võng mạc Lục Hạo in hình đôi mắt long lanh mềm ướt sương đêm của cô. Cô,đợi anh đến tận bây giờ? Cô đã trên trăm lần muốn gọi cho anh. 6 giờ,cô nghĩ anh tắc đường đến muộn. 7 giờ,anh chắc bận việc công ty rồi. 8 giờ,có khi nào anh quên hẹn với cô không? 9 giờ,anh mà quên,anh về nhà,thấy cô,không thể không đến đón. Có khi anh xảy ra chuyện gì rồi không? Không. Tiểu Thuyết lắc mạnh đầu,gạt bỏ suy nghĩ vớ vẩn. Nếu có chuyện,quản gia Lý phải gọi cho cô. Hay,anh không về nhà? Một chút nữa thôi,anh sẽ đến. 10 giờ,chiếc Mazda quen thuộc vẫn không xuất hiện. Hàng mi dày sũng ướt sương đêm hay dòng nước trong veo mặn chát. Anh,sắp đến rồi. Anh sẽ đến mà. 10 giờ 30 phút,trên một trăm lần,Lục Hạo xiết vô lăng,tay đặt vào chìa khóa khởi động xe,anh muốn đến đón cô. “Cậu không thể đến với cô thấy thì đừng gieo hi vọng cho cô ấy.” Mỗi lần chuẩn bị vặn khóa xe đến với cô,câu nói thành thật của Cần Bình lại vang lên,ngăn chiếc xe trở bánh. Lục Hạo thấy gương mặt trắng nhỏ khẽ ngước lên cao gạt nước mắt chảy ngược vào trong,trái tim anh như bị ai cầm dao đâm,hô hấp khó khăn. Đôi tay lớn siết chặt lại thành quyền,gân xanh nổi cộm như bung ra. Nếu anh không đến,có phải,cô ấy cứ như vậy,đợi anh cả đêm? 10 giờ 35,đôi mắt tròn đang cụp xuống hơi nheo lại. Ánh đèn sáng bừng của chiếc Mazda chiếu lên gương mặt mệt mỏi của Tiểu Thuyết. Đôi chân trắng mịn như nhũn ra,nhưng cô vẫn vội đứng dậy. Cửa xe bật mở. Đồng tử nâu ngọt ngào in hình chàng trai cao lớn,đẹp đẽ dưới màu đen màn đêm đang lại gần cô. – Anh đến rồi. – Đôi môi căng mọng đã mệt mỏi đến nhợt nhạt,khẽ mấp máy. Lục Hạo không nói,vội ôm lấy cô gái đang gần như ngã ngất,mềm nhũn không thể tự mình đứng vững. Lục Hạo để cô nằm trên đùi,tay lái xe. Anh phải đưa cô ấy đi ăn. Tiểu Thuyết chưa ăn tối. ” Hàng cháo này ngon lắm,em chuyển nhà cho bà cụ,bọn mình đi ăn đêm.” Vũ Văn nhẹ nói bên tai anh,đôi mắt nâu đá lông nheo với anh. Chiếc Mazda dừng lại ở quán cháo đó. Lục Hạo nhìn Tiểu Thuyết xúc từng thìa nhỏ bỏ vào khuôn miệng nhỏ xinh. Lục Hạo cười nhẹ,với tay cầm chiếc giấy ăn,khẽ chấm vào bờ môi êm mềm từng khiến anh như bị hút chặt lại. Thịch. Tim Tiểu Thuyết nhói lên. Anh,cứ dịu dàng như vậy,chẳng khác nào giữ chặt lấy trái tim cô. – Xem em kìa,có ai ăn đến để phần như em không? Tiểu Thuyết khẽ chớp hàng mi cong veo nhìn anh. Đôi môi anh đào hơi hé mở. Anh,phải quay sang nhìn trời đêm bên ngoài cửa sổ. Anh không cam kết,còn nhìn nữa,anh sẽ không bất chấp tất cả mà chìm vào trong đôi môi nhỏ đó của cô. – Anh đến muộn… Lục Hạo hít một hơi,trầm ngâm nhìn Tiểu Thuyết. Đôi tay trắng trẻo cầm thìa hơi ngừng lại. – Em chỉ sợ anh có chuyện. Hôm qua,khiến em sợ. Tiểu Thuyết không nhìn anh,tiếp tục xúc những muỗng cháo nhẹ. Vị cay xộc lên mũi. Cô,rất sợ anh không đến. – Anh không sao. – Lục Hạo cầu mong cho ai đó đánh anh một trận cho tỉnh lại. Tiểu Thuyết khẽ ngước anh rồi gật nhẹ,thấp thoáng nụ cười. Không khí im lặng. Lục Hạo đưa Tiểu Thuyết về nhà rồi vào phòng. – Em ngủ ngon. Lục Hạo chuẩn bị rời đi,bàn tay nhỏ mềm nắm lấy anh lại. Hơi ấm đó,mềm mại dó chẳng khác nào giữ anh lại. – Em…rất sợ anh không đến. Lục Hạo khẽ thở nhẹ. Anh quay lại nhìn cô gái khẽ cúi xuống,không kiềm được đặt đôi môi mát lạnh lên vầng trán trắng mịn. Một lần thôi,để anh làm theo trái tim anh bảo. Anh sắp không chịu đựng nổi rồi. – Anh không đến,em định không về sao? Ánh mắt sâu xa của Lục Hạo u buồn. Anh đang phạm sai lầm,cho cô hi vọng về cái tình yêu không thể thành. Tiểu Thuyết chỉ lặng lẽ. Cô cũng không biết,cô sẽ đợi anh đến mấy giờ. – Em vào giường,ngủ ngon. – Lục Hạo không hỏi thêm,nhắc cô đi ngủ. Tiểu Thuyết cười nhẹ. – Anh ngủ ngon. Lục Hạo khuất sau cánh cửa nâu nhẹ. Nhưng,chân anh lại không nhấc tiếp. Lục Hạo khẽ ngồi gục xuống. Cô gái này,chỉ bốn ngày chăm cô,nhưng cô dễ dàng đem lại cho anh bình yên,khiến anh không muốn rời xa một chút nào. Anh yêu Vũ Văn,nhưng lại dễ dàng thích cô đến vậy. Cô gái ngốc ngếch chờ anh năm tiếng đồng hồ. Anh lại không thể để mặc cô ấy cứ ngốc ngếch ở đó đợi đến trời sáng. Càng yêu anh,em sẽ càng đau khổ. Anh,phải làm gì với em đây?

Đọc Truyện Vy! Làm Sao Để Em Nói: Em Thích Anh?

Tối hôm đó tại nhà của Bảo anh đang cùng mẹ và cậu em trai ăn tối. Bỗng mẹ anh lên tiếng:- Bảo, dạo này con học hành thế nào?

Nghe mẹ hỏi anh giật mình ấp a ấp úng TL:

– Dạ… dạ… dạ vẫn bình thường ạ!

– Có thật ko?_ Mẹ anh (bà Mai) lườm

– Thật… thật mà._ Anh cười trừ

– Con chắc chứ?_ Bà Mai tra hỏi

– Chắc… Mẹ… mẹ ko tin con sao, cô rất tận tình còn nhờ bạn về nhà kèm con học nữa mà_ Anh TL giọng chắc nịch

– Hừ! Con liệu hồn đó lo mà học hành cho đàng hoàng đi ko mẹ nói cho Ba biết đấy_ Mẹ anh hâm he

– Anh hai nói thật đó mẹ, con thấy mà_ Tiểu Quân nói ( tiểu nhóc còn đc gọi là tiểu quân quân)

– Đó mẹ nghe chưa_ Anh thêm mắm thêm muối

– Hừ! Quân chuyện thế nào con nói mẹ nghe coi?

– Dạ! Chuyện là ngày nào cũng có một chị xinh đẹp đến nhà mình kèm anh hai học nhưng mà anh hai ko có chịu học mà còn đem bánh kẹo, rủ chị ấy đi chơi đã thế anh còn mang mấy bài tập toán nâng cao của con ra nhờ chị ấy giải nữa đó. Hồi chiều này con còn nghe chị ấy nói sẽ ko kèm hai học nữa mà còn nói với cô CN nữa_ Tiểu nhóc nói một cách ngây thơ ko hề để ý đến sắc mặt chuyển đổi hai mươi mấy sắc màu như tắc kè của anh mình

– Mày im chưa hả_ Sau khi bị cậu em trai tạt nguyên một gáo nước lạnh vào mặt ko thương tiếc, anh giở giọng hâm dọa

– ĐỖ QUỐC BẢO_ Mẹ anh gằng giọng

– Á….mẹ…mẹ… hì….hì_ Nghe mẹ gọi anh giật mình hốt hoảng cười cười đưa tay gãi gãi đầu

– Con có gì để biện minh cho mình ko_ Mẹ anh hỏi giọng ngọt sớt

– Mẹ… mẹ… chuyện ko như mẹ nghĩ đâu mà là… là…_ Anh sau khi nghe cái giọng nói ngọt như mía lùi của mẹ mình thì sự ớn lạnh cứ chạy dọc sống lưng khiến anh ấp a ấp úng nói ko được

– Là gì?_ Bà Mai ánh mắt trìu mến nhìn anh. Khẽ nuốt nước bọt cái ực anh TL:

– Là… là… là…

– Không nói được chứ gì. Thôi ăn cơm đi lát ra phòng khách nói chuyện với mẹ

– Nhưng mẹ…..là….

– Không nói nhiều ăn cơm đi, lát tính_ Mẹ anh gắt

– Vâng!_ Thôi tiêu anh rồi lần này chết chắc thế nào cũng bị giáo huấn một trận cho coi, cũng tại thằng tiểu yêu đó nếu ko thì mình cũng ko bị như vầy. Liếc mắt sang nhìn nó, xem kìa nó đang ngồi ăn một cách bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra, đã vậy nó còn nhìn mình nhếch môi rõ là khinh mình mà, được lắm nhóc con thù này ko trả ta ko phải là Đỗ Quốc Bảo.

Thế là sau khi ăn cơm xong, anh được mẹ kéo lên phòng khách uống trà đàm đạo… à ko… mà là giảng đạo mới đúng:

– Con cũng gan nhỉ, dám qua mặt mẹ. Con còn dám phụ lòng cô và bạn đã tốn công tốn sức giúp đỡ con học, làm cô phiền lòng, bạn phải bỏ về ko kèm con học nữa. Con có biết là con hư lắm ko, chuyện này mà đến tai Ba con thì con có biết sẽ xảy ra chuyện gì ko. ÔI! TRỜI ƠI! SAO TÔI LẠI SINH RA ĐỨA CON NHƯ THẾ NÀY CHỨ? Con chả bằng một gốc của Quân Quân.

Đó mẹ anh lại bắt đầu rồi đấy, Haizz mỗi lần anh gây họa là y như rằng, mẹ anh sẽ ca bài ca con cá, xong sẽ than trời sao lại sinh ra anh, rồi lại so sánh anh với Quân Quân mà anh đâu hề biết rằng lần này so với những lần trước có một sự khác biệt ko hề…… NHỎ

– Quốc Bảo_ Trong lúc con đang mơ trên mây thì bị tiếng gọi rất ư là…… nhỏ của mẹ mình làm cho tỉnh mộng:

– D…dạ!

– Không nói nhiều nữa trong học kỳ này con ko được loại khá thì chuẩn bị cuốn gói mà sang Mĩ với Ba con và học tập bên đó luôn đi đừng về đây nữa.

– Hả!?!? Mẹ… mẹ đang đùa con sao?_ Anh hốt hoảng hỏi

– Thế con nghĩ mẹ đang nói thật hay đùa?_ Bà Mai vặn ngược hỏi

– Hì… hì…. hì! Là đùa phải ko mẹ_ Anh ngây ngô hỏi mặt dù đã biết trước câu TL

– Rất tiếc cho con đó là thật. LIỆU HỒN LO MÀ HỌC HÀNH CHO ĐÀNG HOÀNG ĐI._ Mẹ anh để lại tối hậu thư rồi đi thẳng lên lầu để lại anh thảm họa khó giải trừ này. Gì chứ anh ở đâu cũng được chỉ xin đừng cho anh sống cùng Ba, vì ông ấy là người uy quyền nhất ko ai là ko nể phục, người nào nghe đến danh ông ấy cũng phải nể 3 phần sợ 7 phần và anh….. cũng ko ngoại lệ. Lần này thì tiêu thật rồi, HAIZZZZ MẸ ƠI! LẦN NÀY MẸ GIẾT CON THẬT RỒI.

Truyện Một Đời Để Anh Yêu Em

Đúng là một cái duyên khéo sắp đặt đã lâu, mười mấy năm trước cô gặp được mẹ của anh, “ta gặp nhau” đã đưa Hạ gặp Kiệt nhưng tưởng chừng như lạc mất nhau rồi số phận của họ lại tiếp tục kéo dài trong tình trạng là bác sĩ và bệnh nhân. Có đến được với nhau hay không đều là do sự nắm bắt của cả hai.

– Em đừng khóc nữa, tôi nghĩ mẹ tôi hôm nay gặp lại em bà ấy vui lắm rồi! – anh lúc này rất bình thản.

– Em không cảm thấy buồn nữa, em cảm thấy trân trọng hơn những thứ mẹ anh đã tặng cho em. Lúc trước những khi tuyệt vọng em đều mang ra ngắm như lấy lại sức mạnh mà tiếp tục bước đi.

– Hạ ngốc! em thật giống mẹ tôi, có khi tôi nghĩ em là con gái bà ấy giống hơn cả tôi. – anh xoa đầu cô.

– Sao chứ? Anh đang ganh tị đó hả? phải chi được làm con gái mẹ anh cũng rất tốt.

Anh lúc này tự dưng bị ngẹn lời, phải cô ấy rất giống mẹ anh ngay cả số mệnh cũng giống như thế, cùng bị một căn bệnh kết thúc cuộc đời, những khác một điểm hôm nay đã có Ngụy Tuấn Kiệt này thì anh sẽ dùng đôi tay từng không giữ được mẹ anh để kéo cô lại.

– Ngụy Thanh Hương! Tên mẹ anh rất đẹp!

– Là tâm nguyện của mẹ tôi, ba tôi đã đặt cho bà cái tên ấy “Hương” lấy từ tên loài hoa bà yêu thích, chữ lót là “Thanh” có nghĩa là dịu nhẹ.

Gia đình anh thật đặc biệc nếu không phải từng người trong số họ đã bỏ anh đi thì chắc bây giờ anh đã là người hạnh phúc nhất thế gian. Ngồi được một lát thì cả hai cùng ra về, lúc đi cô vẫn còn lưu luyến mãi gương mặt ấy nhưng vì thời gian đã trễ rồi nên anh đành lôi cô đi về lúc trên xe cô quay sang hỏi anh.

– Anh Kiệt, ngoài đôi mắt và màu tóc giống mẹ ra, anh còn điểm nào giống nữ không? – cô đang nghịch tóc mình.

– Có, tóc xoăn – anh hơi do dự nhưng cũng trả lời.

– Hả? đâu có đâu, tóc anh bình thường mà – cô chuyển sang vò đầu anh.

– Tại lúc đi cắt tóc tôi bảo người ta là cho thẳng ra, con trai để tóc xoăn trông kì chết đi được – anh nhăn mặt.

Trông khi nhìn cái mặt anh thì cô đang dần dần tưởng tượng ra anh bây giờ đanh là một biểu tượng nhan sắc trong bệnh viện, biết bao cô y tá ngưỡng mộ chết lên chết xuống nếu để tóc xoăn che khuất mặt, cái đầu lúc nào cũng rối tung sẽ trông tức cười chết mất đi được, làm cô cứ ôm bụng mà cười ngoặc ngẽo.

– Anh Tuấn Kiệt, theo ý kiến riêng của em á thì anh nên để tóc xoăn đi, mốt bây giờ là thế với lại để vậy trông sẽ giống người rừng hơn đó mới là phong cách – cô lại ôm bụng cười.

– Em dám…………….- anh đang nhíu mày khó chịu.

Do hôm nay đi chơi về mệt quá nên tối đó cô ngủ rất say, sáng lại còn dậy hơi bị muộn. Cô lếch từ từ xuống đất rồi là vệ sinh cá nhân, đi xuống nhà chẳng thấy bóng dáng ai cả và chẳng thấy anh ở đâu, cô đi vòng vòng một lát đến quán cà phê.

– Cô Laura cô dậy rồi đó hả? – bà John từ trong bước ra.

– Vâng! Chào bà, cháo dậy rồi mà trong nhà chẳng thấy ai kể cả anh Henry. – cô lại bàn ngồi xuống.

Cùng lúc đó phía bên trong xuất hiện tiếng nói lảnh lót cầm theo một đĩa bánh chạy ra.

– Em gái, em dậy rồi sao? Cậu Henry đã đi đến bệnh viện rồi một lát cậu về, anh ra đây lấy ít sữa là bánh. Này ăn đi! Đây là bánh Crepe.

Bánh Crepe là một loại bánh của Pháp, bánh có lớp vỏ nóng hổi thơm lừng mùi bơ sữa, bên trong có lớp nhân tùy theo sở thích của bạn, Will đã làm nhân dâu tây tươi vì cậu biết cô rất thích loại trái cây này, cảm giác khi thưởng thức nó đúng là rất tuyệt sẽ rất tuyệt hơn nếu được uống một một ít cà phê những rất tiếc thứ này đã bị anh cấm từ lâu.

– Thật tuyệt vời nha anh Will, ở đâu có anh nấu ăn cho mỗi ngày là niềm hạnh phúc to lớn đấy. – cô cười tít mắt.

– Vậy mà cậu chủ lúc nào cũng chê anh phiền phức, hôm nay được Laura khen anh rất vui – Will hớn hở.

– Không có đâu, anh ấy lúc nào mà chẳng vậy. Mà nè trái cây ở đây lúc nào cũng tươi ngon thật, anh mua nó ở đâu vậy Will?

Tất cả nhìn cô rồi cười, ở nơi đây không phải mua bất cứ thứ gì cả vì đã có một nguồn cung cấp sẵn chỉ cần đến và lấy về.

– Anh không mua ở đâu cả, những thứ em đang ăn đều là từ trang trại mang về!

– Trang trại? ở đây có trang trại ư? – cô rất ngạc nhiên.

– Không phải ở đây mà phải đi một quãng đường ngắn mới tới được chỗ đó. Ngày mai ở đó sẽ thu hoạch một số loại nông sản, anh sẽ đi đến đó cùng thu hoạch sẽ rất vui đó Laura! – vẻ mặt của Will đang vui sướng.

Hai mắt cô lúc này đang sáng lên, trang trại ư? Trước đây khi xem ti vi cô thường thấy các trang trại ở bên nước ngoài đều rất là đẹp, nơi đó trồng vô số các loại rau, trái cây, thực phẩm….. cô cũng ước ao một lần được trải nghiệm, được tận mắt chứng kiến người ta thu hoạch thú vị biết nhường nào.

– Anh Will! Mai chở em đi với nha? – cô níu áo Will.

– Hihi….nếu có Laura đi thì chắc sẽ vui lắm……nhưng………- ánh mắt cậu e dè.

– Nhưng sao hả anh?

– Cậu Henry, cậu ấy biết có cho em đi không nữa, nếu cậu ấy không cho thì………..

Phải làm sao đây? Câu hỏi này đang làm cô nhức óc vô cùng, có thể anh sẽ cho cô đi nhưng cũng có thể anh sẽ nổi cơn lên bắt cô ở nhà thì sao? Nếu cô mà trốn anh đi thế nào Will cũng bị anh làm cho bầm dập còn cô chắc sẽ bị anh cấm túc luôn mất.

– Anh Will yên tâm, em sẽ thuyết phục Henry cho em đi mà! – cô nói với cậu.

Cô ăn xong thì ở ngoài quán cà phê luôn vừa suy nghĩ vừa phụ giúp dọn dẹp. Trưa trưa đang ngồi trò chuyện cùng bà John thì thấp thoáng thấy xe của anh đi vào, cô vội vã chào họ rồi đi vào nhà, anh đi vào phòng thì cô cũng vừa vào tới và chạy tọt lên phòng của anh.

Đứng trước cửa phòng mà cô cứ như tên trộm vậy cứ hé hé cửa nhừn không dám vào đi qua đi lại trước phòng anh để suy nghĩ chiến thuật. Anh vừa về là ngồi ngay vào bàn làm việc đọc tài liệu vì hôm nay anh nhận được cuộc gọi của trợ lí phải giải quyết mớ công việc này, nhưng hình như trước cửa phòng có tiến động, có bóng ai đi qua đi lại nhìn sơ qua là anh đoán được ai rồi.

– Em tính làm thám tử đấy hả? – anh đang đứng gác tay vào cửa.

– Đâu có, em chỉ là…muốn hỏi anh một chút chuyện thôi! – cô bước vào cùng anh.

Anh hôm nay trông thật nghiêm chỉnh, gương mặt thì không chút biểu cảm lạnh không thể tả, phải chăng lúc anh tập trung làm việc thì như thế này. Cô cảm thấy cơ hội mà anh gật đầu thì ngày càng thấp, sao nhìn cô bây giờ giống một con bé còn anh thì giống phụ huynh của cô hơn đó nhưng Minh Hạ cũng 18 tuổi rồi đâu còn nhỏ gì nhất định phải mạnh mẽ lên.

– Em muốn nói cái gì với tôi? – giọng anh vang lên phá tan sự im lặng.

– Thật ra là……….. thật ra là…… là…… – cô vẫn chưa nói được.

– Thật ra là em muốn nói cái gì? – angh mắt anh nhì thẳng sang cô.

Phải làm sao? Phải làm sao? Ai giúp tôi? Rốt cuộc cô vẫn chưa có nói ra được, chỉ một câu đơn giản thôi sao mà khó vậy.

– Ngày mai anh cho em đi đến trang trại nha? – cô khó khăn lắm mới nói được.

– Đến đó làm gì? – anh lạnh nhạt.

– Thì đến đó coi người ta thu hoạch sẽ rất vui đó…..hihi, anh cho em đi nha? – cô cười với anh.

Anh ngồi suy nghĩ một lát rồi nói một câu dập tan hết hi vọng của cô

– KHÔNG THỂ ĐI ĐƯỢC!

– TẠI SAO? Không lẽ anh tính nhốt em ở nhà luôn đó hả? đi đến đó thì có gì đâu mà không cho người ta đi? – cô bắt đầu phát bực.

– Mai tôi không rãnh để chở em đi, tôi có việc cần giải quyết.

– Tưởng gì, anh không rãnh thì anh Will chở em đi cũng được mà!

– Tôi không an tâm, tôi nói không được là không được ngày mai ở nhà, tôi có việc rồi em về phòng nghỉ đi.

Thật ra anh cũng muốn cho cô đi lắm chứ nhưng anh phải giải quyết cái mớ hỗn độn này rồi làm sao chở cô đi được, để Will chở cô đi anh cũng không anh tâm lắm vì cậu ta mà gặp mấy thứ hoa quả gì đó thì có mơ cậu ta mới quan tâm đến xung quanh, rồi nhỡ bệnh cô tái phát rồi không có anh tính sao?

Cô lủi thủi bước ra, mặt buồn xo không thèm nhìn ai, Will cũng đã nghe toàn bộ câu chuyện nhưng biết làm sao? Tính cậu chủ đã quyết vậy thì khó ai mà thay đổi được.

Đọc Truyện 17+ Hay Full Em Sướng Quá Anh Ơi

Full đọc truyện 17+ em rất sướng anh ơi..Hôm ấy, mưa lớn lắm, tôi về nhà sớm hơn dự định, nghĩ bụng về nhà một mình buồn lắm, nhưng quần áo ướt hết, làm sao đi nhóm bạn được, thế cho nên định bụng sẽ nói chuyện phone tầm phào với bạn bè, đợi tạnh mưa rồi sẽ “nhổ neo”. Thế nhưng ….- “Ôi, anh nhớ em… a ….a ….”- A ….a …. Á ……ôi……… cho em hết đi ôi..

Đọc truyện 17+ hay full em sướng quá anh ơi!

Nơi tôi sanh ra là một đô thị đông đúc, đời sống khá hiện đại, đa phần là thương gia, giàu có. Gia đình tôi cũng khá giả, ba tôi làm thuyền trưởng một tàu buôn gỗ liên lục – hiếm khi ở nhà, mẹ tôi buôn bán mỹ phẩm. Tôi là con một, 17 tuổi, năm cuối trung học. Gia đình tôi ít khi quây quần bên bàn ăn hay họp mặt, ba mẹ tôi quan tâm đến vấn đề buồn vui của tôi nhiều hơn trường lớp, bạn bè. Cuộc sống vật chất của tôi sung túc, không gì vướng bận, bạn bè trang lứa, cũng giàu có như nhau nên không gì phải đua ganh, duyên phần: còn trẻ, chẳng gì phải lo lắng, bỗng ….

Hôm ấy, mưa lớn lắm, tôi về nhà sớm hơn dự định, nghĩ bụng về nhà một mình buồn lắm, nhưng quần áo ướt hết, làm sao đi nhóm bạn được, thế cho nên định bụng sẽ nói chuyện phone tầm phào với bạn bè, đợi tạnh mưa rồi sẽ “nhổ neo”. Thế nhưng ….

– “Ôi, anh nhớ em… a ….a ….” – A ….a …. Á ……ôi……… cho em hết đi ôi……………

Những tiếng “a, ôi, ư, cho em” …. làm tôi thêm tò mò, xe mẹ không có nhà, chẳng lẽ là ba? nhưng ba với ai? Tôi lần bước lên lầu, cánh cửa phòng ba, mẹ khép kín, không tài nào nhìn vô trong được, những tiếng rên rĩ trong phòng ngày càng dâm tục, khiến tôi thêm tò mò, nghe kỹ vẫn không phân biệt được đó là tiếng ba, mẹ hay chị ở, anh tài xế. Chịu, nhưng tôi biết, từ lúc đó, đầu óc tôi lúc nào cũng lẫn quẩn những từ “chơi em mạnh đi anh” “ôi, đụ em đã quá” “anh nhớ chim em quá, bót không chịu được …” “á ….” “nè, anh cho em tét chim, tét đít luôn nè” “á, á…”

Truyện dành cho tuổi 17+ hay nhất tại kutublog.com

Trong phòng bỗng im lắng, tôi ríu chân trốn sau cánh cửa phòng vệ sinh, đợi một lúc, tim tôi bỗng thót lại, tôi thấy mẹ tôi cùng một thanh niên cường tráng, đẹp trai, bước ra khỏi phòng, hắn bế mẹ trên tay, miệng nút vú mẹ, mẹ tôi mắt nhắn nghiền, cong người trên tay hắn, cả hai loã lồ, không một mảnh vải che thân. Mắt tôi như hoa lên, đầu óc quay cuồng, đây là lần đầu tiên tôi thấy cảnh mẹ tôi ân ái, mà lại ân ái với một thanh niên trẻ đẹp, không phải là ba. Lòng tự trọng dành cho mẹ 17 năm, trong phút chốc đã tan biến thành mây khói, phải mẹ tôi đó không? phải người đàn bà 40 tuổi của cha con tôi đó chăng? nước mắt tôi chảy dài, xót cho ba, đau cho gia đình mình. Bỗng nhiên, hắng thả bà ta xuống các bậc cầu thang, họ như một cặp vũ công ăn ý, bà ta ưỡn cặp vú thật cao, hắn ngoạm lấy, ngoạm để, tay trái hắn bóp vắt vú, tay phải hắn móc chim. Tôi không còn tự chủ được nữa, lý trí chao ngã, bàn tay tôi đã rờ chim mình hồi nào không hay, chất nhờn trong người tôi cứ tràn trề, ồ ạt tuôn, nó như một bãi phù sa chưa lần khai phá. Hắn hẫy chân mẹ tôi lên thật cao, đưa miệng vào hôn hít, mẹ tôi ngày càng rên lớn, không những rên mà bà ta còn van xin hắn ban phát ân huệ. Hắn bỗng ngưng lại, rồi nói “để khi khác nha cưng, bây giờ anh phải đi, còn em cũng phải lo hàng họ” Mẹ tôi lắc đầu quầy quậy và nũng nịu “cưng ơi, anh thà giết em đi, sao lại để em ướt đũng thế này?” hắn không trả lời, mút lưỡi mẹ thật lâu, như quyến luyến lắm, mẹ bỗng đè hắn xuống, trân quý hôn cu hắn, tôi bỗng ngã quỵ, mắt hoa lên, không còn biết gì nữa…

Lúc tôi tỉnh dậy thì mẹ đã đưa tôi vô bệnh viện, bác sĩ nói tôi bị sốt cao thôi chứ không hề gì. Mẹ với đôi mắt tội lỗi nhìn tôi xót xa.

Khi được xuất viện, tôi bảo bà “con muốn gặp hắn!” “ai?” bà hỏi; “người ngủ với Mẹ khi ba đi vắng” “để làm gì?” tôi không tìm cho mình được một lý do chính đáng nên đành im lặng. “Con có biết tại sao con không cần đi làm không? vì ba con kiếm được rất nhiều tiền cho mẹ con mình không vất vả, nếu con nói với ba những chuyện xảy ra trong nhà hôm qua thì cuộc sống mẹ con mình sẽ không còn sung túc và nhàn rỗi mãi như bây giờ!” “bù lại con được gì? được một người như Mẹ có phải vậy không?” “Không, còn sẽ được nhiều hơn thế nếu con muốn!” Tôi chua xót, hoá ra, Mẹ tôi đang làm một cuộc trao đổi. Nước mắt tôi dâng tràn, chảy mãi cho đến khi hình ảnh mẹ mờ dần.

1 tháng sau, Mẹ chính thức mang hắn về nhà dùng cơm tối, Hắn là người lịch thiệp, trẻ hơn Mẹ rất nhiều và lớn hơn tôi cũng khá. Hắn như một dấu gạch nối giữa tôi và Mẹ. Hắn rất chu đáo với tôi, nhưng cái chu đáo bề trên, có khoảng cách. Cái khoảng cách đó như một nam châm hút tôi vào quỹ đạo HẮN! Sau gần 3 tuần, tôi bắt đầu có cảm tình với hắn, và không còn tụ tập với bạn bè như xưa, tôi luôn quấn theo chân hắn và Mẹ. Tôi muốn hắn là của riêng tôi. Tôi chiếm thời gian của họ cố ý ngăn cản họ gần nhau cả về thể xác lẫn tâm hồn.

Hôm ấy ba gọi điện báo tàu ba đã cặp bến, mai sẽ về nhà. Tôi toan tính cho mình và hắn một buổi hẹn hò chính thức, tôi hoan hởi đi chợ, rủ hắn tới nhà nấu cơm đón Me. Đi làm về; hắn vui vẻ nhận lời, tôi và hắn ở bên nhau thật trong sáng, trong sáng đến mức tôi phát điên. Những cú đụng chạm cố ý do tôi gây ra đều bị hắn phớt lơ! Cơm gần chuẩn bị xong thì tiếng lách cách mở cửa, hắn tưởng Mẹ về nên hoạt bát hẳn lên nhưng không, ba bỗng xuất hiện nơi cửa bếp làm hắn tái người, ba ngạc nhiên đến quên chào hỏi, tôi ôm chầm lấy ba – vị cứu tinh của đời tôi – hắn thừa thải đứng một góc, tôi kéo tay ba đến gần hắn và giới thiệu “ba ơi, đây là bạn trai của con” – Chào cậu – Dạ, chào ……. Bác – Cậu tên gì? – Dạ … Khoa

Ba quay qua tôi hỏi “các con quen nhau lâu chưa?” tôi nheo mắt nhìn hắn “bao lâu rồi anh?” hắn lấy lại vẻ tự chủ, nhanh nhẩu trả lời : Dạ gần một năm nhưng … Phương không cho con tới nhà …” Ba buông nhẹ ” thế à” và quay lưng lên lầu .

“Này, hai đứa có ăn cùng ba mẹ không?” Tôi nhìn hắn, hỏi gằn “anh muốn sao? muốn là bạn trai của em hay Mẹ?” “đến nước này, tùy Phương quyết định” Cái vẻ cứng cỏi, bất cất của hắn làm tôi yếu lòng. Tôi hồ hởi nắm tay hắn đi xuống lầu . ” Con đã sửa soạn tiệc cho ba mẹ, bây giờ xin phép ba mẹ cho chúng con đi chơi “ Ba nhìn hắn nghiêm khắc hỏi “mấy giờ cậu đưa em về? “ – Dạ khoảng 10 giờ ạ – được , vậy hai đứa đi đi

Tôi nắm tay hắn đi ra, Mẹ không dám nhìn theo, nhưng tôi biết Mẹ rất khó chịu trong lòng.

– Cưng của anh, ra đây anh khám coi có mất mát gì không? Hạnh nũng nịu “sao lần này anh đi lâu thế, làm em khô héo cả rồi”

Đọc Truyện Nói Cho Em Biết Làm Sao Để Hết Yêu?

Từ hôm đó Băng Đồng chính thức lên nắm quyền điều hành tập đoàn này. Do buổi họp báo biểu hiện của cô thật khiến cho mọi người cảm động. Một người phụ nữ goá chồng, còn trẻ như vậy, lại mang thai. Cô đã làm lay động lòng mọi người vì hình tượng người phụ nữ yêu chồng, thương con của mình. Giá cổ phiếu của tập đoàn đã ở mức ổn định, còn có xu hướng tăng cao nữa…….- Thiếu phu nhân! Người đến công ty sao? Có Cần ở nhà nghỉ ngơi chút không? – Quản gia Ngô nhìn cô tất bật vì công việc bận rộn chạy đi, chạy lại với cái bụng bầu không khỏi đau lòng.

– Không sao! Chú Ngô! Cháu rất khỏe! – Cô nở nụ cười chấn an với ông, sau đó cúi đầu nhẹ bước vào xe.

Quản gia Ngô giúp cô đóng cửa lại, sau đó đứng nhìn theo ô tô đang dời khỏi khuôn viên Trần gia.

Cô đã bụng to hơn bốn tháng, đi lại ngày càng khó khăn nhưng cô vẫn không muốn nghỉ ở nhà…..cô không muốn vì cô mà nhỡ công việc của tập đoàn.

“Reng…….reng…….”

Điện thoại cử cô không ngừng reo, nhìn người gọi đến cô bấm nút nghe.

– Alo! Băng Di! – Cô muốn gọi như vậy, cô không muốn kêu tên Thái Na vì như thế nghe không thân thiết.

-“Chị hai! Em đang trên đường đến công ty chị! Chị rảnh không? Em cùng chị đi mua sắm đồ cho bé con nha!”

Suy nghĩ giây lát, cô đồng ý luôn, dù sao cô cũng chưa có chuẩn bị gì nhiều cho bé con. Chị em cô cũng không mấy khi cùng nhau ở một chỗ nên cô đồng ý liền.

– Được!

– ” Vậy em lập tức đến!”

Tắt máy, cô gió Phó công việc lại cho Jack rồi cùng Thái Na đi mua sắm.

Thái Na cùng Băng Đồng cùng nhau mua được rất nhiều đồ, tất cả đều được người của công ty vận chuyển mang về biệt thự Trần gia.

– Chị hai! Đã lâu lắm rồi! Em không có cơ hội ngồi nói chuyện với chị như bây giờ! – Thái Na cầm muỗng khuấy tách cafe sữa trên bàn.

– Ừm……chị quá bận! – Cô mỉm cười dịu dàng nhìn Thái Na.

– Chị! Từ lâu em đã muốn nói xin lỗi với chị! Hôm nay em nới có can đảm ngồi nói chuyện riêng cói chị thế này! – Thái Na đưa ly cafe lên nhấm một ngụm cho bình tĩnh, cô thực rất có lỗi.

– Em không cần phải xin lỗi! Chị mới phải xin lỗi em!

Băng Đồng cầm lấy bàn tay của cô.

– Chị hai! Em đúng là có lỗi mà! Nếu không phải do em chị và anh rể đã không phải xa nhau, rồi như hôm nay! – Cô thực sự áy láy.

– Ừm!

Hai chị em tâm sự với nhau rất vui vẻ, dường như giữa họ đã không còn dù chỉ một chút khoảng cách. Đó là do tình yêu thương đã giúp họ bỏ qua cho nhau mọi nỗi buồn.

Băng Đồng thực sự rất nhớ Hiếu Thiên, cho đến giờ cô vẫn không chấp nhận Hiéu Thiên thực sự đã xa cô mãi mãi. Ôm trên tay bó hoa hồng cô đứng ở bờ biển, nơi Hiếu Thiên xảy ra chuyện. Gió nhè nhẹ thổi mang theo mùi mặn nồng đượm của biển cả. Tà váy bay bay, mái tóc đen dài bị gió thổi tung. Cô nhắm mắt lại cảm nhận anh vẫn đâu đó bên cô.

– Hiếu Thiên! Em rất nhớ anh! Ở nơi đó có tốt không? – Cô gửi tâm sự của mình vào biển, từng cánh hoa hồng bị bứt rồi theo gió rơi rụng trên mặt nước biển, sóng biển gập ghềnh khiến những cánh hoa trôi ra xa.

– Tại sao chứ? Lúc trước chính anh đã hứa sau này sẽ bảo vệ em suốt đời, vậy mà giờ anh nhẫn tâm bỏ lại em một mình là sao? Em phải làn sao bây giờ? – Băng Đồng bật khóc nức nở khi nghĩ lại khoảng thời gian hạnh phúc của hai người.

Cô thực sự mệt mỏi, quá mệt mỏi vì những gì anh để lại,…… Cô cô đơn vì không có anh bên cạnh.

[……..

Băng Đồng ngồi trên bãi cỏ xanh, đầu dựa vào vai anh, mắt nhìn Hiếu Phong vui vẻ thả diều phía xa…..

– Mệt sao? – Anh yêu chiều vuốt mái tóc dài của cô.

– Không! – Cô lắc đầu nhìn anh cười.

Anh cúi người xuống hôn nhẹ Liên môi cô như chuồn chuồn lướt nước……

– Sau này chúng ta già em muốn sống ở một nơi thế này! Chỉ cần anh là đủ….- Cô mơ màng tưởng tượng về tương lai.

– Đợi khi Hiếu Phong lớn lên, anh sẽ giao cho nó quản lí mọi thứ, vợ chồng mình đi du lịch thế giới! – Anh vòng tay ôm cô thật chặt….,,

………..]

Từng hồi nói của anh vẫn vang vọng trong tâm trí của cô. Phải làm sao đây, cô đau, đau lắm, trái tim vẫn rất đau…….

– Nói cho em biết……làm sao để hết yêu anh? Cô hét lên, những bông hoa đã bị cô thả trôi theo sóng biển, nước mắt mặn đắng….. Cô đã yêu anh, yêu anh nhiều lắm……cô không có cách làm mình hết yêu anh, quên đi anh, để trái tim không phải đau vì anh nữa.

– Hiếu Thiên! Em yêu anh!

Cô hét lên thật to để mang tâm sự của mình thả vào gió biển mang đu thật xa…..cô mong anh có thể nghe thấy lòng mình.

– Băng Đồng! Anh cũng yêu em!

Từ đâu đó vọng lại tiếng nói quen thuộc đã in sâu vào tâm trí cô, có đánh chết cũng không quên. Đó là giọng Hiếu Thiên.

Cô tưởng mình nghe nhầm , vì Hiếu Thiên đã mất làm sao nói được. Cô lắc đầu, lau đi nước mắt có lẽ cô quá mệt mỏi, nhớ nhung nên sinh ra mộng ảo….. Cô quay đi, trồi cũng dần tối……..hoàng hôn đỏ rực phía mặt biển, ánh lên màu cô đơn, buồn man mát…….áng chiều tà……

– Băng Đồng! Nếu em yêu anh thì mau quay lại cho anh!

Giọng nói đó lại vang lên lần nữa, lần này Hiếu Thiên có chút bực mình khi thấy cô ngu ngốc quay đi. Cô không thể tin được đó đúng là Hiếu Thiên, Hiếu Thiên đang đứng cách chỗ cô không xa.

– Hiếu Thiên! Là anh thật sao? – Cô vui mừng muốn chạy lại ôm lấy anh để xác thực không phải là mơ.

Hiếu Thiên cũng chạy lại kéo cô ôm vào lòng, anh rất nhớ cô, rất nhớ! Tại sao cô lại gầy ốm đến vậy chứ?

– Hiếu Thiên! Là anh sao? Thực sự là anh sao? Em thực sự không mơ chứ? – Cô cảm nhận được ấm áp trong lòng anh, cô bật khóc nức nở.

– Em không mơ! Băng Đồng! Là anh, anh vẫn còn sống! – Hiếu Thiên càng ôm cô thật chặt cho thỏa lòng mong nhớ.

– Huhu! Hiếu Thiên ……- Băng Đồng ngẹn ngào, nếu đây chỉ là một giấc mơ thôi thì cô nguyện mãi mãi không bao giờ tỉnh lại….

Hai người ôm nhau khóc nức nở, khóc vì vui mừng nhưng họ cũng khóc vì số phận đã trêu đùa họ.

Đứng từ xa! Một người đàn ông cùng một cậu nhóc lắc đầu quay đi.

Biệt thự họ Trần…….

Hai người đàn ông, một lớn, một bé đang ngồi uống trà.

-Ba nuôi! Ba biết mẹ con khóc đến mức nào không? Sao ba nỡ lòng làm vậy với mẹ chứ! – Hiếu Phong lên tiếng trách móc.

– Ba chỉ thử lòng họ thôi! – Người đàn ông cao quý, tuấn tú trong bộ màu đen. – Đó là Từ Khải Hùng, hiện tại là chủ tịch tập đoàn hắc bang ECTION- TOIC.

– Ba thật là!!!!!- Hiếu Phong làm mặt xấu.

Đúng lúc đó, hai dáng người bước vào trong phòng khách…..

– Hi! Mami! Baba. – Hiếu Phong vội vàng mỉm cười chào vô số tội!

– Xin chào! – Từ Khải Hùng có chút chột dạ, lưng toát mồ hôi khi thấy cô nhìn anh chằm chằm.

Băng Đồng tức giận thật sự, mặt toát ra lửa giận đi đến trước mặt Từ Khải Hùng…..

– Anh thật là quá đáng! Đùa thế sẽ vui sao? – Cô túm tóc anh, móng tay ra sức cào cấu, khiến cho Khải Hùng tả tơi, nhưng không giám phản kháng. – Hôm nay không cho anh một trận em thực sự không phải người! Dám dấu em,……

Hiếu Phong nhìn ba nuôi bị mami đánh cho tả tơi mà không thể phản kháng, thật đáng thương, còn gì là danh dự nữa, đường đường là chủ tịch một tập đoàn hắc bang, cao cao tại thượng mà lại bị thua một người phụ nữ mang bầu, thật sự nhục nhã, nêu tin này mà truyền ra ngoài chắc sẽ rất hót.

– Băng Đồng! Em sao có thể mạnh tay như vậy chứ?

Từ Khải Hùng tơi tả ngã xuống ghế thở hộc hộc.

– Hừ…..hừ……anh chờ đấy! Chờ em sinh song baby sẽ tìm anh xử tiếp! – Cô mệt mỏi ngồi trong lòng Hiếu Thiên.

– Bà xã! Đừng giận…….sẽ không tốt cho thai nhi!

Hiểu Thiên nhẹ giọng ôn nhu an ủi cô,…… Một màn tàn sát vừa rồi thất khiến cho anh phải run sợ, tưởng tượng đó là anh chắc anh chết mất. Từ bao giờ mà bà xã xinh đẹp của anh lại trở lên thay đổi dữ dằn đến vậy?

Hiếu Thiên đã kể lại cho Băng Đồng nghe mọi thứ lúc anh gặp chuyện, được Khải Hùng cứu cho đến khi gặp lại cô. Anh bị hôn mê sâu, mãi khi tỉnh dậy thì đã là lúc cô lên làm chủ tịch tập đoàn. Anh phải tĩnh dưỡng để bình phục nên không thể quay về gặp cô.

– Tại sao anh không báo cho em! Làm em cứ tưởng…. Cô bắt đầu khóc, tủi thân nghĩ lại những ngày tháng vừa qua.

– Tại hắn! – Anh chỉ tay về phía Khải Hùng đang ngồi ở phía đối diện, ung dung uống trà.

– Anh chỉ giúp em thử thách tình yêu thôi! – Khải Hùng vô tội nhún vai.

– Anh,……anh…..hôm nay không giết anh em cũng cho anh tàn phế! – Cô tức giận lao vào xử Khải Hùng.

Hiếu Phong với Hiếu Thiên ngồi cười chảy ra nước mắt, có thế chứ, vì tên kia mà gia đình anh phải xa nhau lâu đến vậy. Đáng bị đánh!

Từ Khải Hùng chính là người cứu Hiếu Thiên. Anh là người thừa kế hắc bang nên rất bận việc. Trước kia anh bị gặp nạn ở Việt Nam, được cô cứu, sau đó anh đem lòng thích cô, muốn lấy cô và cho Hiếu Phong một gia đình hoàn chỉnh nhưng cô một mực từ chối. Anh không muốn bắt ép cô. Anh hiểu:” Yêu một người đơn giản chỉ cần người đó hạnh phúc là đủ!” Từ đó, anh luôn luôn giúp đỡ mẹ con cô. Anh đã nhận nuôi Hiếu Phong, anh yêu thằng bé như con đẻ của mình….. Vì cô anh thề sau này sẽ không lấy vợ, sẽ đào tạo Hiếu Phong thành người thừa kế của ECTION- TOIC sau này. Có một điều đến giờ cô mới biết anh chính là bạn thân thuở nhỏ của Quốc Kiệt, Hiếu Thiên với tên Thái Lăng kia.

Cô vừa tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm, thấy anh đang ngồi đọc sách, tiến lại gần cúi đầu nhìn quấn sách anh đang cầm trên tay.

– Từ lúc nào anh lại thích đọc sách bà bầu vậy? Lẽ nào anh mang thai cần tìm hiểu? – Cô ngây ngô ngồi xuống bên cạnh, cố ý chêu chọc anh một chút.

– Không còn phải vì em sao? – Anh đặt cuốn sách cuống kéo cô ôm vào lòng!

– Không có máu hài hước! – Cô kết luôn một câu rồi lười biếng dựa vào ngực anh.

– Anh không hài hước chỉ giỏi thế này thôi! – Chưa để cô kịp phản ứng đã đặt môi mình lẻn môi cô, tham lam hôn cánh môi hồng kia.

“Cạch!”

Cánh cửa phòng đột nhiên mở, Hiếu Phong trơ mắt nhìn một màn tình cảm này, không biết phải làn gì vội vàng đóng cửa ra khỏi phòng.

– Thật xấu hổ! – Cô đẩy anh ra, sau đó trừng mắt với anh một cái, giờ thì anh bảo cô làm sao nhìn mặt con cái.

– Tại em xinh đẹp làm chi!- Anh ôm cô vào lòng, kéo chăn đi ngủ, trước khi đi ngủ tay còn giúp cô xoa bụng cho dễ chịu.

Coi mệt mỏi rồi nên lặng xuống đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nhìn cô say ngủ trong lòng mình anh không khỏi thở dài. Chắc thời gian qua cô đã mệt mỏi lắm rồi. Cúi xuống hôn lẻn trán cô, anh ghé tai cô thì thầm:

-” Vợ yêu! Anh yêu em!”

Cô dang ngủ mơ màng nghe được những lời này không nhịn được môi bất giác nở nụ cười hạnh phúc.

Lúc này tại nơi khác trong thành phố…..

– Anh làm ơn đừng theo tôi nữa được không? – Thái Na phát cáu vì có một cái đuôi cứ bám theo mình.

– Anh đâu có bán theo em! – Lí Quốc kiệt nhún vai vô số tội!

– chúng tôi Vậy anh đi theo sau tôi không là đi theo thì là gì! – Thái Na tức giận giậm chân.

– Là đi cùng! – Nói xong anh kéo cô đi theo luôn.

– Á! Tên chúng tôi kéo tôi đi đâu? – Thái Na hét ầm lên khiến cho mọi người đi đường đều phải quay đầu lại nhìn.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Hãy Để Em Ngừng Yêu Anh trên website Globaltraining.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!