Xu Hướng 11/2022 # Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh, Người Đứng Trên Lầu Lại Ngắm Em / 2023 # Top 20 View | Globaltraining.edu.vn

Xu Hướng 11/2022 # Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh, Người Đứng Trên Lầu Lại Ngắm Em / 2023 # Top 20 View

Bạn đang xem bài viết Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh, Người Đứng Trên Lầu Lại Ngắm Em / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Globaltraining.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh, Người Đứng Trên Lầu Lại Ngắm Em

Chương 16: Em dạy anh làm thế nào để không bận tâm

Chương Tranh Lam nghe thấy câu này, trong lòng bỗng trở nên lạnh lẽo, nụ cười trên mặt cũng dần nhạt đi.

“Không, là phải thế nào thì em mới buông tha cho anh?” Anh lẩm bẩm, sự lạnh lẽo trong đáy mắt khiến anh như có chút mất mát. “Tiêu Thủy Quang, em dạy anh… làm thế nào để không bận tâm đến em, để không nhớ em, để không bày trò đóng kịch, lúc nào cũng giống như kẻ ngốc tìm đến chỗ em rồi chờ đợi… Em dạy anh đi!”

Giọng nói của anh không có hơi ấm, lạnh đến rợn người nhưng lời anh nói lại khiến người ta nóng mặt tức tối. Người đợi xe ở bên này không nhiều nhưng cho dù chỉ có hai khán giả thôi cũng đủ khiến Thủy Quang chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

May là có xe buýt đến, hai người đó lên xe, lúc này Thủy Quang mới giận dữ lên tiếng: “Sao anh có thể nói ra những lời như thế?”

“Vậy những lời em nói thì sao?” Lời nói của anh mang theo sự trách móc, rằng tại sao cô lại đối xử với anh như thế này, tại sao cô lại nghĩ chỉ bằng một câu nói mà có thể đánh anh quay về chỗ cũ? Anh không thể tiếp nhận, cũng rất khó chịu!

Dáng vẻ thô bạo, ngang ngược đó giống như mọi tội lỗi đều do cô cả. Thủy Quang cảm thấy thật nực cười, cô tức nghẹn trong lồng ngực, chẳng thốt ra được một câu. Rõ ràng là muốn giải quyết cho xong chuyện này nhưng cô lại bị vài câu nói của anh làm cho mất phương hướng. Con người này thực sự quá bừa bãi!

Thủy Quang cảm thấy như bị bức đến đường cùng. “Coi như tôi cầu xin anh… Xin anh đừng lãng phí thời gian với tôi nữa, tôi không thể cho anh bất cứ thứ gì.”

Chương Tranh Lam lí nhí nói: “Có phải là lãng phí thời gian không thì anh tự biết, chỉ cần em đừng đuổi anh đi.” Hết trò ngang ngạnh, anh lại chời bài mềm.

Có xe buýt đi đến, tư không muốn ở lại đây thêm nữa, chẳng nhìn xem là xe số mấy đã lên luôn, lây tiền xu ra trả rồi đi xuống phía cuối xe.

Cô vừa ngồi xuống liền nghe thấy tài xế nói: “Này anh, xin bỏ tiền xu.”

Thủy Quang bực bội nhưng cũng chẳng hề bất ngờ khi nhìn thấy Chương Tranh Lam lên xe. Anh không có tiền lẻ, sai khi lên xe thì cứ đứng ở đó, đôi mắt đen láy nhìn về phía cô.

Thủy Quang quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nhủ cô không có lý do gì phải để ý đến anh.

Giọng nói sốt ruột của tài xế lại vang lên: “Này anh, xin hãy bỏ xu, hai tệ.”

Chương Tranh Lam hờ hững nói: “Trên người tôi không có tiền mặt.”

Trong xe bắt đầu có tiếng xì xào bàn tán, bọn họ đều dõi theo người đàn ông cao lớn đang nhìn về phía cô gái ngồi ở phía cuối kia. Vì thế mới có người đoán là hai người đang cãi nhau, cô gái chẳng thèm nhìn người đàn ông nữa. Người đàn ông đó quá đẹp trai!

Có người nói: “Bác tài, mau đi thôi! Hai người đó cãi nhau đấy, hai tệ kia thôi bỏ đi.”

Thủy Quang vốn là một cô gái ngay thẳng, thật thà, làm sao có thể chịu đựng được khi bị người ta bàn tán thế này! Cô vặn vặn nắm đấm, cuối cùng vẫn đi lên phía đầu xe nhưng chẳng them nhìn anh lấy một cái, bỏ tiền xu xong liền quay lại, còn người phía sau hơi sững sờ rồi lập tức đi theo.

Chương Tranh Lam không ngồi xuống bên cạnh cô mà chọn một chỗ ở phía sau cô.

Chiếc xe cuối cùng cũng chuyển bánh. Ở trong xe, thỉnh thoảng lại có người nhìn về phía bọn họ. Cả quãng đường, Thủy Quang chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, đến khi cảm thấy có bàn tay đang chạm vào tóc cô, cô mới quay ngoắt lại theo phản xạ, lạnh giọng nói: “Anh làm gì vậy?”

Chương Tranh Lam rụt tay lại, nói bằng giọng rất vô tội: “Trên tóc em có một mẫu chỉ.”

Thủy Quang nhìn mẩu chỉ màu đỏ trong lòng bàn tay anh, chính là màu chiếc áo len mỏng hôm nay cô mặc, cô mím môi, quay người đi. Người ngồi sau lại không kìm được khẽ cười. Bầu không khí có chút ngượng ngập.

Chiếc xe dừng lại ở bến kế tiếp, rất nhiều người lên xe, chỗ trống bên cạnh hai người lập tức có người ngồi, đây là lần đầu tiên Thủy Quang thở phào nhẹ nhõm khi gặp được người lạ. Lúc này cô cũng để ý thấy chiếc xe buýt này đi về phía khu chợ, cô nhớ ra lúc vừa chụp ảnh xong đã gọi điện thoại cho La Trí, anh bảo cô khi nào về thì nhân tiện đi siêu thị mua đồ, đồ ăn dự trữ trong nhà sắp hết rồi. Cô nghĩ, dù sao cũng đã lên chiếc xe này rồi, vậy thì cô sẽ vào siêu thị trong khu chợ, còn người kia, tùy anh muốn làm gì thì làm.

Thủy Quang xuống xe tại bến gần Wal-Mart.

Khi cô vào siêu thị, người kia cũng đi đến bên cạnh cô, dường như anh đã hoàn toàn quên mấy sự không vui của hai người trước đó, mà thực ra, giữa họ chưa bao giờ vui vẻ. Anh lại đón lấy chiếc xe đẩy của cô một cách tự nhiên rồi ôn hòa cất tiếng: “Đã rất lâu rồi anh không đi siêu thị.”

Thủy Quang buồn bực không lên tiếng, lấy một chiếc xe đẩy khác. Chương Tranh Lam ngượng ngùng thả chiếc xe đẩy trong tay ra, bám theo cô.

Nói đến chuyện đi siêu thị, vừa rồi Chương Tranh Lam thực sự không nói dối, phải đến mấy trăm năm rồi anh chưa vào siêu thị, bình thường anh cần mua thứ gì đều kê ra giấy, bảo Tiểu Hà đi mua, xong đến tối anh xách về nhà.

Lúc này Chương Tranh Lam đi bên cạnh Tiêu Thủy Quang, lượn lờ trong siêu thị, vô cùng hứng thú thỉnh thoảng còn hỏi Thủy Quang có cần mua thứ này thứ kia không… Thủy Quang chỉ coi như gió thoảng bên tai, tập trung mua thứ mình cần. Ông chủ Chương không được người ta đáp lời cũng không mảy may để bụng, thấy Thủy Quang chọn táo, anh liền đi chọn giúp cô.

Thủy Quang thấy anh liên tục nhặt táo bỏ vào túi nilon, cuối cùng đành phải lên tiếng ngăn cản: “Đủ rồi.”

Chương Tranh Lam thấy cô đã nói chuyện, liền cười. “Được, em còn muốn mua gì khác không? Lê hay kiwi?”

“Không cần nữa, anh…” Thủy Quang muốn nói “anh đừng đi theo tôi nữa” nhưng đối phương đã quay người đi chọn lê rồi, mà giây tiếp theo, ánh mắt cô liền bị thu hút bởi một người đi lướt qua Chương Tranh Lam.

Thủy Quang không chắc chắn đó có phải là chủ chiếc xe lần trước không, cô vô thức đi theo hai bước. Người đó cũng vừa khéo quay đầu về phía cô, ánh mắt hai người giao nhau, họ đều nhận ra đối phương. Thủy Quang vốn có chuyện cần tìm anh ta nên cảm thấy gặp được thế này thật khéo, nhưng trong ánh mắt đối phương rõ ràng lại lộ ra một tia bực bội.

Thấy anh ta định rời đi, ta liền đuổi theo. “Đợi chút.”

Người đàn ông đó nhìn cô, chân mày nhíu lại, nói bằng giọng không được thân thiện lắm: “Có chuyện gì?”

Thủy Quang cố gặng gạt đi sự khinh miệt trong mắt anh ta, nói: “Cảm ơn anh vì lần trước đã đưa bạn tôi đến bệnh viện.”

Người đó khẽ cười khẩy một tiếng. “Bây giờ cô định đòi tiền bòi thường? Tôi nghĩ có lẽ đã hơi muộn rồi.”

“Không phải…” Thủy Quang cười khổ, nhưng việc đến nước này thì giải thích nhiều cũng vô ích, liền nói thẳng: “Anh có một sợi dây chuyền ở chỗ tôi, mặt dây chuyền hình cây thánh giá…”

Không đợi Thủy Quang nói xong, người đó đã tiến lên một bước, tóm lấy cổ tay cô. “Sợi dây chuyền đó ở chỗ cô?”

Thủy Quang thấy đau, nhưng ngau giây tiếp theo đã có người giúp cô tách bàn tay kia ra. Chương Tranh Lam kéo Thủy Quang ra sau lưng anh, dáng vẻ bình tĩnh lại có mấy phần mạnh mẽ.

Chương Tranh Lam cao hơn người kia một chút, anh hơi nheo mắt, nhìn người đó chằm chằm. “Có chuyện gì?” Khẩu khí cũng có phần không thân thiện.

Người đó nhìn nhìn Chương Tranh Lam rồi lại nhìn sang Tiêu Thủy Quang. “Cô nói sợi dây chuyền ở chỗ cô? Dây chuyền đâu?”

“Dây chuyền gì?”

Người đàn ông đó nhìn Chương Tranh Lam, nói: “Bạn gái anh cầm sợi dây chuyền của tôi, hứ, chân tay cũng thật nhanh nhẹn.”

Lòng Thủy Quang chùng xuống, mặt lộ ra vẻ khó xử, nhưng người bên cạnh lại nói: “Anh nói chuyện chú ý một chút! Dây chuyền gì? Tôi có thể cho cô ấy cả núi vàng bạc, cô ấy chưa chắc đã thèm nhìn một cái.”

Có người đi ngang qua liếc nhìn họ, Thủy Quang không muốn làm to chuyện, liền kéo Chương Tranh Lam, nói với người đàn ông kia: “Tôi không mang sợi dây chuyền theo người, anh cho tôi cách thức liên lạc, tôi sẽ trả lại anh nhanh nhất có thể.”

“Tôi cùng cô đi lấy.” Đối phương gần như là buột miệng nói, đây là lần đầu tiên Thủy Quang nhìn thấy trong mắt anh ta, ngoài sự nhạo báng còn có cảm xúc khác, anh ta rất muốn lấy lại sợi dây chuyền kia.

Chương Tranh Lam cười lạnh, nói: “Chuyện đùa.”

Nhưng hôm đó thực sự giống chuyện đùa, Thủy Quang đưa người đó về nhà lấy dây chuyền, cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này, còn Chương Tranh Lam đương nhiên muốn đi cùng, chỉ có điều từ đầu chí cuối, vẻ mặt anh luôn khó chịu.

Sau khi bọn họ ra khỏi siêu thị thì cùng lên chiếc xe Buick của người đàn ông kia. Thủy Quang ngồi ở ghế sau, tình huống này có chút hoang đường, nhưng cô nghĩ, có thể giải quyết chuyện này là được rồi. Chương Tranh Lam ngồi trên ghế phụ, lúc này đã gạt bỏ vẻ thiếu thân thiện, chỉ còn lại sự ung dung. Khi nhìn thấy một tờ giấy được đánh dấu đặc biệt dán trên cửa sổ xe, anh nhếch nhếch khóe miệng. “Hóa ra là nhân viên cảnh vụ.”

Cho nên sau khi Thủy Quang lấy sợi dây chuyền đưa cho anh ta, anh ra rời đi luôn mà chẳng nói lời nào, cô liền thở phào một hơi. Nhưng khi cô quay người mới phát hiện ra mình đã vui mừng quá sớm, bởi người khiến cô đau đầu nhất vẫn còn ở đây.

Chương Tranh Lam ngồi bên bồn hoa, nhìn chiếc xe đó đi xa rồi mới đứng dậy, phủi phủi mông, đi đến nói: “Lần sau em đừng có đưa người khác về nhà nữa, cho dù là cảnh sát cũng không an toàn.”

Thủy Quang thầm nghĩ, thế còn anh thì sao?

“Còn chuyện gì sao?” Cô hỏi, hy vọng anh cũng có thể rời đi nhanh một chút.

Sao Chương Tranh Lam lại không nghe ra ý tứ trong lời của cô chứ, nhưng anh giả vờ không biết. Trong lòng anh thầm chửi người đàn ông vừa rồi, đang yên đang lành lại khuấy động cuộc sống của anh, nhưng lại nghĩ cũng coi như nhờ vậy mà có cớ đến nhà cô. Anh tự nhủ, lần này dù thế nào cũng phải kiên trì đến cùng, anh liền đi lên lầu.

Anh kéo cổ ray Thủy Quang đi vào trong tòa nhà. “Vừa rồi không phải em đã mua một ít thực phẩm đông lạnh sao? Phải nhanh chóng cho vào tủ lạnh.”

Thủy Quang bất ngờ bị anh lôi đi, căn hộ của cô ở tầng ba, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa, cửa đang mở, chỗ bậc cửa có đặt một chiếc túi Wal-Mart đầy lưng lửng.

Chương Tranh Lam chẳng nói chẳng rằng liền đi vào, xách túi đồ đó lên, vừa nhìn vào túi vừa nói: “Sủi cảo đã hơi mềm ra rồi, tủ lạnh ở đâu?”

Nhà của Thủy Quang không lớn, bài trí cũng rất đơn giản, gọn gàng, hai phòng một sảnh, Chương Tranh Lam nhìn cái thấy ngay chiếc tủ lạnh một cửa đặt ở cửa bếp. Anh đi thẳng vào trong.

Lần đầu tiên Thủy Quang gặp phải người mặt dày thế này… Cô theo vào trong. “Anh… Được rồi.” Cô muốn lấy lại chiếc túi đó hoặc chỉ là muốn ngăn cản anh.

Nhưng thân hình cao lớn kia đã làm khó cô, anh dễ dàng tránh được tay cô, cười nói: “Em qua kia ngồi đi, ngoan!”

Tiêu Thủy Quang bị câu nói này làm cho giật mình, đờ đẫn đứng nguyên tại chỗ.

Lầu Dưới 249, Lầu Trên 251 / 2023

Edit: melbournje

????

Về nhà, Dư Vũ đem hoa quả ném trên bàn, ngồi ở sofa nhìn, bỗng thấy sầu riêng rất ghê mắt.

Kéo lấy túi táo, rửa sạch hai quả, ngồi trên sofa “răng rắc răng rắc” mà cắn, lại gần hơn một chút còn có thể nghe thấy anh nói lảm nhảm,

“Không ăn thì quên đi! Ông đây tự ăn!”

Thư Trữ ăn đồ bên ngoài về, trùng hợp là lầu trên kia cũng vừa trở về, hai người kết bạn.

“Mỗi ngày cô đều ăn đồ ăn bên ngoài mà không thấy phiền sao!”

“Nhà 117!”

“Cái gì?”

“Tôi nói chỗ 117 bán đồ ăn ngoài, người ta thay nhau đến, một chút họ cũng không thấy phiền!”

Dư Vũ: “…”

“Cô không biết nấu cơm sao?”

“Không!”

Dư Vũ nhìn cô, đột nhiên một mặt nghiêm túc nói, “Về sau ai cưới cô, thật đáng thương…”

“Cút!”

“Cô không cần đi làm à?”

“Không việc làm!”

“…” Vì sao có người không việc làm mà nói như đúng tình hợp lý như vậy nhỉ?!

Đi đến lầu một, gặp một đôi vợ chồng già đang ân ái, đúng, bạn không nhìn lầm đâu, là ân ái đó!

“Bạn già, ông chậm một chút!”

“Ai, được thôi, bà cũng chậm thôi, có bậc thang kia kìa!”

“Được được được, trưa nay muốn ăn cái gì? Tôi làm cho ông!”

“Được đó!”

Đến đổ rác hai người cũng đi cùng nhau…

Rồi đôi vợ chồng đó thấy bọn họ, chào hỏi qua sau đó cười nói,

“Đôi tình nhân trẻ đã về rồi sao?”

Thư Trữ: Không, chúng cháu không phải là người yêu, xin đừng hiểu lầm!

Dư Vũ: Không, chúng cháu không phải là người yêu, xin đừng hiểu lầm!

Đến lầu hai, thấy họa sĩ đang hút thuốc lá, ngay tại ban công, Thư Trữ cùng Dư Vũ đồng thời nhíu mày, Dư Vũ hỏi anh ta,

“Sao anh lại hút thuốc ở chỗ này thế?!”

Họa sĩ một mặt ưu thương nhìn bọn họ,

“Không phải hút thuốc, tôi đang đón sự tịch mịch…”

Không! Anh đang đón gió thì có!

Lên đến lầu bốn, Thư Trữ mở cửa, đột nhiên nói một câu, “Sao hàng xóm của tôi ai cũng ngộ thế nhỉ? Không có một ai là người bình thường…”

Rồi sau đó cô mở cửa đi vào rồi lại đóng cửa, ba bước thần tốc.

Dư Vũ: “!!!” ĐM!

Dư Vũ thử vai mấy lần coi như thuận lợi, tuy rằng không mấy cảnh diễn, nhưng là ít nhất cũng xuất hiện, chỉ cần có mặt đẹp có kỹ thuật diễn, còn sợ cái rắm!

Nhân vật của anh đương nhiên không phải anh muốn quay lúc nào thì quay, mà là đoàn làm phim muốn quay lúc nào thì quay.

Thành thật mà nói thì, đi ra ngoài mới nửa năm, thay đổi về tính tình rất lớn, nếu dựa vào con người anh trước kia, có khi đã sớm đem đạo diễn Vương gì gì đó và người đại diện ngược thành cặn bã rồi!

Không dựa vào cha, không dựa vào tiền, thì chả làm được gì sất! Trách không được ba anh đối với việc anh ra ngoài không ý kiến, đời này của ông ấy mà nói, hơn ba mươi năm, chẳng lẽ lại bị tên tiểu tử như anh dọa!

Lúc tối, Dư Vũ ngồi vào trên sofa, lướt Weibo, hiện tại Weibo của anh đã có một chút người chú ý, mỗi ngày ở dưới đều trầm trồ khen ngợi đẹp trai này nọ.

Dư Vũ vào Weibo Độc Kê Thang, thấy cô chưa đăng gì, thất vọng thoát ra. Lại âm thầm vào Weibo của Hưu Thư, một bên nói,

“Mẹ!”

“Nhà!”

“Mày!”

Thư Trữ áp áp chân, rồi sau đó nằm ở trên giường, điện thoại vang lên, cô cầm lấy, nhận máy.

“Thư… Thư.” là Trình Đoạn Dịch.

Thư Trữ sửng sốt, rồi sau đó nói, “Tôi xin anh đừng gọi điện thoại nữa được không?!”

“Thư Thư! Chả lẽ tình cảm nhiều năm của chúng ta là giả sao!?” Từ sau chuyện đó, đây là lần đầu tiên Trình Đoạn Dịch giận mà rống lên.

“Vậy chuyện kia…của anh, chính là…giả sao?” Thư Trữ nháy nháy mắt, đem đến nước mắt chực trào ra nín lại.

Người không đáng, chảy nước mắt cũng không ai đau lòng cho mình, không đáng.

“Thư Thư, anh nói rồi, việc kia là trùng hợp! Chuyện đã xảy ra, anh tưởng chỉ cần bù đắp lại, Thư Thư, anh…”

Thư Trữ cúp điện thoại, chặn số này.

Đúng vậy, việc đã xảy ra!

Cô biết anh ta chỉ chiếm 30% nhân tố, nhưng chính vì 30% này, nếu cô tiếp tục cùng với anh ta, chuyện này sẽ vĩnh viễn khắc sâu trong lòng cô! Không bỏ được, quẳng đi cũng không xong kết…

Thư Trữ nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại, trong lòng phiền chán, lấy điện thoại, đăng ở Weibo Độc Kê Thang:

Có phải hay không gặp quá nhiều người kì quái rồi, đến đây châm chọc một chút đi mọi người!

Cô lướt lướt phía dưới, có một cái tên cực kì thu hút, Thư Trữ cười lạnh, chỉ thấy bên trên viết:

Đại Ngư: Oa! Kì quái nhiều lắm, nhất là cái cô gái ngốc ở lầu dưới của tôi, ha ha, cô ấy phòng 249! Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người phụ nữ mà cứ như đàn ông ý, còn không có tâm nữa chứ!

Thư Trữ bình tĩnh trả lời câu,

Độc Kê Thang: Bạn ở trên tầng của cô ấy, vậy bạn ở phòng 250 sao?!

Rồi sau đó

không để ý tới náo nhiệt phía dưới, cô gửi cho lầu trên một tin nhắn:

「 Lầu dưới là đồ ngốc: Ngu ngốc! 」

Dư Vũ thấy Độc Đại nói mình phòng 250, anh trả lời, sợ cô ấy lại hỏi gì đó, nhưng lại yên lặng triệt để.

Nhận được tin nhắn của lầu dưới, Dư Vũ chấn động, hửm? Hay là phát hiện tôi tốt, muốn ăn hoa quả rồi?

Đọc được nội dung, anh trừng mắt, giận dữ trả lời:

「 Lầu trên là đồ ngốc: Mẹ nó chứ! Cô cô cô 」

「 Lầu dưới là đồ ngốc: Anh nói lắp sao 」

「 Lầu trên là đồ ngốc: Cô mới nói lắp đó, cái đồ thần kinh, không có chuyện gì liền mắng chửi người 」

「 Lầu dưới là đồ ngốc: Tôi cao hứng / cười lạnh 」

「 Lầu trên là đồ ngốc: Cố tình gây sự, thật không phân biệt rõ phải trái! 」

「 Lầu dưới là đồ ngốc: Giống nhau cả thôi (dog) không cần giảng đạo lý! 」

「 Lầu trên là đồ ngốc: Hả, tôi đây không cần giảng đạo lý với cô! 」

「 Lầu dưới là đồ ngốc: Tôi cùng lắm là cẩu độc thân ( FA), anh mừng không 」

Hả? Cô không có đối tượng?!

「 Lầu trên là đồ ngốc: Cô không đối tượng? Ha ha ha, tôi chỉ biết cô như vậy là không gả ra được thôi! 」

「 Lầu dưới là đồ ngốc: À, anh cho là anh gả đi được sao? Đồ gay 」

「 Lầu trên là đồ ngốc: Phá Thư ( quyển sách rách?, nếu kphai mng cmt ở dưới cho mình chỉnh nha) , ông đây xé rách mày! 」

「 Lầu dưới là đồ ngốc: Thật khéo, Thối Ngư ( cá chết), bà đây cũng muốn băm mày ra! 」

「 Lầu trên là đồ ngốc: Đừng có bà đây bà đây nữa, cô là phụ nữ đó! 」

Hai người chiến tranh lúc lâu, thẳng đến Thư Trữ thắng lợi, cười mà đi ngủ. Cô hoàn toàn không phát hiện, cảm giác thống khổ cùng phiền muộn Trình Đoạn Dịch mang đến đã mất tích đi đâu mất, toàn bộ buổi tối, ngay cả trong mơ, cũng không có bóng dáng Trình Đoạn Dịch.

Sớm ngày hôm sau, khi tỉnh lại, ở trên giường lăn qua lăn lại, lấy điện thoại ra, thấy tên lầu trên ngày hôm qua vậy mà còn gửi tin nhắn

「 Lầu trên là đồ ngốc: Alo alo alo, Thư kia, tôi đây có sầu riêng, tôi không ăn, cô ăn không? 」

Cách vài phút lại có một tin nhắn:

「 Lầu trên là đồ ngốc: Khụ khụ, chủ yếu là ông đây không ăn, nếu cô cần, thì tôi ném cho 」

Thư Trữ chỉ trả lời ba chữ, muốn, đưa tới.

Trên lầu Dư Vũ giận dữ, “Mẹ nó! Cô muốn ăn còn muốn tôi mang tới cho cô?!”

Đương nhiên, anh vừa mắng vừa nhấc sầu riêng đem xuống!

“Dư Vũ! Mày cuồng chịu ngược sao?! Người kia thái độ như thế, mà mày còn xách xuống cho cô ta?!”

Sau đó bước chân không ngừng đến lầu 4, đem cửa gõ “cạch cạch cạch”, phảng phất như có thể phát tiết sự phẫn nộ trong lòng vậy.

Chờ! Mở cửa đi rồi tôi phun chết cô!

Rồi sau đó cửa mở, một cô gái ngũ quan tinh xảo, mặt mộc không trang điểm, tóc đen lười nhác xõa ở phía sau, Thư Trữ cười cười, ôn nhu lưu luyến,

“Cảm ơn!”

“Không, không, không cần khách sáo!”

Thấy anh bất động, cô lại hỏi, “Còn có chuyện?”

“Không, không có chuyện gì…”

“Vậy, hẹn gặp lại!”

“Lại, gặp!”

Từ ngữ rối loạn, đầu óc hồ đồ, Dư Vũ về nhà ngồi trên sofa, ngây người vài phút, rồi sau đó nổi giận,

“ĐM! Dư Vũ! Lời nói hùng hồn của mày đâu?!”

Đồ hèn nhát!!!

Ăn sầu riêng, Thư Trữ ở rối rắm chuyện họp lớp, dù sao cũng đã nói phét rồi, nếu đến lúc đó không mang đi, Mã Yến kia sẽ cười nhạo cô thế nào!?

Hơn nữa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Trình Đoạn Dịch cùng Liễu Nhứ Ngôn cũng sẽ đi, cô không thể chịu thua!

Người sống nhờ mặt mũi, Thư Trữ cô làm sao có thể thua chứ!

Nhưng nếu như có người hỏi, tại sao anh lại đi làm diễn viên quần chúng, chẳng lẽ nói ngày thường anh an nhàn quá, muốn đi ra ngoài trải nghiệm cuộc sống?!

Có cái loại chuyện ngu ngốc này sao?!

Cựu Thành Viên Nhóm 365 Jun Phạm: Đủ Tự Tin Để Đứng Trên Sân Khấu Một Mình / 2023

(Thethaovanhoa.vn) – Từng được Ngô Thanh Vân nhận xét là thành viên “tự kỷ nhất” nhóm 365, vậy nhưng chàng ca sĩ Jun Phạm đang có những bước đi mới để khẳng định mình. Mới nhất, MV Thương em hơn chính anh đã phát hành trên mạng, đánh dấu sự trở lại con đường âm nhạc của anh, sau khi trở thành quán quân của Gương mặt thân quen 2017.

Tên thật Phạm Duy Thuận, Jun Phạm cũng từng nhận giải thưởng Nam diễn viên truyền hình được yêu thích nhất năm 2016 của Ngôi sao xanh. “Tôi bây giờ đã đủ tự tin để đứng một mình trên sân khấu và đối mặt với những thách thức” – anh bắt đầu trong cuộc trò chuyện với Thể thao & Văn hóa (TTXVN)

– Jun đã qua thời điểm loay hoay trong việc định hướng này. MV Thương em hơn chính anh vừa ra mắt chính là một ví dụ. Những bản ballad nhẹ nhàng, sâu lắng, hoàn toàn phù hợp với phong cách của bản thân Jun.

Nghệ sĩ Jun Phạm

– Trong 3 tháng cuối năm 2017, Jun dự kiến sẽ tiếp tục hoàn thành 2 MV để gửi đến khán giả. Trong đó có 1 MV là ca khúc nhạc phim, sẽ ra mắt vào tháng 11/2017. Còn cụ thể 2 MV như thế nào, có gì lạ, thì Jun xin phép giữ bí mật để khán giả thêm bất ngờ ( cười).

– Đã hơn một năm sau khi nhóm 365 chính thức tan rã, từng thành viên đều có những hướng đi riêng. Bản thân Jun thấy mình đang tốt lên từng ngày. Khi phát triển sự nghiệp solo, mỗi thành viên của 365 đều phải đứng trước sức ép cạnh tranh, vì thế Jun cũng như các bạn đã phải cố gắng hơn rất nhiều.

* Trong phim Về quê ăn Tết, Jun vào vai Đậu Đỏ, một anh chàng lơ xe thông minh, hài hước. Nhân vật này đúng với độ tuổi 28 của Jun ngoài đời, nên không cần bẻ sừng làm nghé nữa. Tất nhiên, lần đầu vào một vai có sức nặng như vậy, thách thức với Jun là khá nhiều.

Tuần trước, Tố Ny về nhất với “Biết ơn chị Võ Thị Sáu”, thì tuần này, cô lại tiếp tục về nhất với ca khúc “Tình yêu không thể mua bán” với hình ảnh “độc, lạ” Cung Lâm Na trong tập 12 “Gương mặt thân quen” phát sóng tối qua (29/7) trên kênh VTV3.

– Mỗi người đều có một thế mạnh và khả năng riêng. Jun cũng không dám nhận mình là tài giỏi hoặc hoàn hảo, nên phải tự dò xét bản thân, mày mò từng bước đi để tránh vấp phải những điều đáng tiếc.

Nhìn chung, tôi tự thấy bản thân rất thận trọng trong mọi quyết định. Jun luôn tin vào đánh giá và nhận định của mình. Có thể nó không quá đột phá, nhưng với Jun đó là một thành công nhất định.

Jun vẫn nghĩ mình không nên mặc một chiếc áo quá rộng, vì như thế lại mạo hiểm quá. Jun muốn mình làm việc một cách công tâm giữa mơ tưởng và thực tế, và cân bằng hai thứ đó. Jun vẫn đang cố gắng từng ngày cơ mà, mọi thứ vẫn còn rất nhiều hứa hẹn trong tương lai. Biết đâu trong vòng vài tháng tới mọi người lại thấy một hình ảnh Jun Phạm cá tính, đột phá hơn?

– Áp lực cạnh tranh của thị trường âm nhạc rất lớn. Jun cũng như nhiều nghệ sĩ khác đều phải đối mặt. Nhưng nếu cứ nhìn thấy thế mà e sợ thì sẽ khó làm được điều gì. Jun nghĩ thế mạnh của mình là sự không nôn nóng, nhưng luôn cố gắng mỗi ngày. Còn sự khác biệt của Jun, hãy để những sản phẩm trong tương lai trả lời.

Làm ca sĩ, tham gia các phim như Cô Thắm về làng, Tấm Cám: Chuyện chưa kể, Cảm ơn Sensei, Cô gái đến từ hôm qua… Jun Phạm còn là tác giả của một số cuốn sách đã phát hành như Nếu như không thể nói nếu như (2013), Có ai giữ giùm những lãng quên (2014), Những người lạ quen thuộc (2016), Thức dậy anh vẫn là mơ (2016)…

Ngắm Vẻ Đẹp Của Dàn Hot Girl ‘5S Online’ / 2023

Sự góp mặt của Chi Pu, Vân Navy, Quỳnh Anh Shyn, Trang Cherry đã góp phần tạo nên sức hút cho “5s online”.

Chi Pu là một trong những thành viên đầu tiên góp mặt trong bộ phim sitcom nổi tiếng giới trẻ: 5S online.

Cô vào vai Nana “công chúa”, em gái út trong nhóm 5 bạn trẻ có đam mê sáng tác truyện tranh cũng như nơi khởi nguồn của những tình huống hài hước.

Với vai diễn này, Chi Pu phải thể hiện được sự ngây thơ, trong sáng nhí nhảnh, hồn nhiên pha lẫn chút khờ khạo.

Nhân vật Nana “công chúa” có tính cách khá giống với Chi Pu ngoài đời nên cô thể hiện vai diễn khá tốt và nhận được nhiều lời khen ngợi từ người hâm mộ.

Dù khá nhiều lần bị chê về cách diễn xuất. Tuy nhiên, không thể phủ nhận trong “5S online”, cô đã tạo nên được nét hấp dẫn riêng cho nhân vật mình thể hiện.

Đến tháng 2/2015, Chi Pu chia tay “5S online” để tập trung thực hiện những dự án phim ảnh khác.

Vân Navy cũng là một trong hai thành viên nữ đầu tiên của nhóm “5S online”.

Cô vào vai Kiều Linh “phù thủy”, một nhân vật có tính cách hóm hỉnh, hài hước và cực kỳ chua ngoa, đanh đá.

Việc vào vai quá đạt và tạo được dấu ấn riêng cho nhân vật mình thể hiện đã giúp Vân Navy ghi được điểm số lớn trong mắt người hâm mộ nói riêng và những người “cuồng” “5s online” nói chung.

Kiều Linh “phù thủy” thường phối hợp nhịp nhàng với các bạn diễn như Phan “lãng tử” (do B Trần đảm nhiệm” và Trung “dũng sỹ” (do Anh Vũ đảm nhiệm) tạo ra những tình huống “dở khóc dở cười” giúp khán giả có được những tràng cười sảng khoái.

Thế nhưng, sau hai năm đồng hành với bộ phim, đến tháng 1/2015, Vân Nany đã chia tay vai diễn Kiều Linh để theo đuổi những dự án kinh doanh riêng.

Sự ra đi của cô khiến fan của “5s online” rất tiếc nuối. Dù đã chia tay bộ phim và rút lui khỏi showbiz nhưng Vân Nany vẫn thường được mọi người nhắc đến với cái tên Kiều Linh “phù thủy”.

Quỳnh Anh Shyn là người thay Chi Pu vào vai Tường Vy, tiếp tục tái hiện nhân vật có tính cách ngây thơ và hồn nhiên.

Là người “thế chân” một vai diễn đã khá thành công trước đó, hot girl Hà thành phải đối diện với không ít áp lực.

Tuy nhiên, Quỳnh Anh Shyn đã rất nỗ lực để thoát khỏi cái bóng của Chi Pu bằng cách tái hiện nhân vật có tính cách láu cá và trưởng thành hơn.

“Nếu như Nana là một nàng công chúa ngây ngô, hồn nhiên thì Tường Vy phải là một cô gái thông minh và khôn hơn một chút. Như vậy mới làm nên sự khác biệt”, Quỳnh Anh shyn từng chia sẻ trong một bài phỏng vấn.

Cô nàng cũng thừa nhận, giữa cô và nhân vật “Tường Vy” có nhiều điểm chúng nên đôi khi cô diễn mà như không diễn.

Trong nhiều tập phim của “5s online”, Quỳnh Anh Shyn đã trổ tài đánh đàn ghita, khiến khán giả thích thú.

Trang Cherry là người “thế chân” Vân Navy, đảm nhận vai diễn có tính cách ngoa ngoắt, láu cá.

Trang Cherry từng thừa nhận, khó khăn lớn nhất cô phải đối mặt khi tham gia bộ phim này là vượt qua cái bóng của Vân Navy.

Bởi trước đó, nhân vật phù thủy của đàn chị Vân Navy đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng khán giả.

Trong những tập đầu tiên tham gia vai diễn, cô phải đối mặt với không ít lời bàn luận, so sánh về hai vai diễn Kiều Linh “phù thủy” và Thảo Mai “phù thủy”. Nhiều người đánh giá rằng, Trang Cherry diễn có phần gượng gạo và lên gân.

Tuy nhiên, với khả năng diễn xuất và thế mạnh ca hát của mình, Trang Cherry đã dần tạo nên nét riêng cho nhân vật mà mình đảm nhiệm.

Hiện tại, cô vẫn đồng hành với “5s online” cho ra mắt nhiều tập phim hài hước và ý nghĩa.

Theo Danviet

Cập nhật thông tin chi tiết về Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh, Người Đứng Trên Lầu Lại Ngắm Em / 2023 trên website Globaltraining.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!