Xu Hướng 5/2022 # Lầu Dưới 249, Lầu Trên 251 # Top View

Xem 5,148

Bạn đang xem bài viết Lầu Dưới 249, Lầu Trên 251 được cập nhật mới nhất ngày 25/05/2022 trên website Globaltraining.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 5,148 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Tuyển Tập 939+ Stt Thả Thính Trai, Cách Viết Tus
  • Ngắm Vẻ Đẹp Của Dàn Hot Girl ‘5S Online’
  • 10 Cách Đơn Giản Để Giữ Đầu Óc Minh Mẫn
  • Giữ Cho Đầu Óc Luôn Tỉnh Táo
  • Hướng Dẫn Cách Giúp Bạn Tỉnh Táo Mọi Lúc Lúc Mọi Nơi
  • Edit: melbournje

    ????

    Về nhà, Dư Vũ đem hoa quả ném trên bàn, ngồi ở sofa nhìn, bỗng thấy sầu riêng rất ghê mắt.

    Kéo lấy túi táo, rửa sạch hai quả, ngồi trên sofa “răng rắc răng rắc” mà cắn, lại gần hơn một chút còn có thể nghe thấy anh nói lảm nhảm,

    “Không ăn thì quên đi! Ông đây tự ăn!”

    Thư Trữ ăn đồ bên ngoài về, trùng hợp là lầu trên kia cũng vừa trở về, hai người kết bạn.

    “Mỗi ngày cô đều ăn đồ ăn bên ngoài mà không thấy phiền sao!”

    “Nhà 117!”

    “Cái gì?”

    “Tôi nói chỗ 117 bán đồ ăn ngoài, người ta thay nhau đến, một chút họ cũng không thấy phiền!”

    Dư Vũ: “…”

    “Cô không biết nấu cơm sao?”

    “Không!”

    Dư Vũ nhìn cô, đột nhiên một mặt nghiêm túc nói, “Về sau ai cưới cô, thật đáng thương…”

    “Cút!”

    “Cô không cần đi làm à?”

    “Không việc làm!”

    “…” Vì sao có người không việc làm mà nói như đúng tình hợp lý như vậy nhỉ?!

    Đi đến lầu một, gặp một đôi vợ chồng già đang ân ái, đúng, bạn không nhìn lầm đâu, là ân ái đó!

    “Bạn già, ông chậm một chút!”

    “Ai, được thôi, bà cũng chậm thôi, có bậc thang kia kìa!”

    “Được được được, trưa nay muốn ăn cái gì? Tôi làm cho ông!”

    “Được đó!”

    Đến đổ rác hai người cũng đi cùng nhau…

    Rồi đôi vợ chồng đó thấy bọn họ, chào hỏi qua sau đó cười nói,

    “Đôi tình nhân trẻ đã về rồi sao?”

    Thư Trữ: Không, chúng cháu không phải là người yêu, xin đừng hiểu lầm!

    Dư Vũ: Không, chúng cháu không phải là người yêu, xin đừng hiểu lầm!

    Đến lầu hai, thấy họa sĩ đang hút thuốc lá, ngay tại ban công, Thư Trữ cùng Dư Vũ đồng thời nhíu mày, Dư Vũ hỏi anh ta,

    “Sao anh lại hút thuốc ở chỗ này thế?!”

    Họa sĩ một mặt ưu thương nhìn bọn họ,

    “Không phải hút thuốc, tôi đang đón sự tịch mịch…”

    Không! Anh đang đón gió thì có!

    Lên đến lầu bốn, Thư Trữ mở cửa, đột nhiên nói một câu, “Sao hàng xóm của tôi ai cũng ngộ thế nhỉ? Không có một ai là người bình thường…”

    Rồi sau đó cô mở cửa đi vào rồi lại đóng cửa, ba bước thần tốc.

    Dư Vũ: “!!!” ĐM!

    Dư Vũ thử vai mấy lần coi như thuận lợi, tuy rằng không mấy cảnh diễn, nhưng là ít nhất cũng xuất hiện, chỉ cần có mặt đẹp có kỹ thuật diễn, còn sợ cái rắm!

    Nhân vật của anh đương nhiên không phải anh muốn quay lúc nào thì quay, mà là đoàn làm phim muốn quay lúc nào thì quay.

    Thành thật mà nói thì, đi ra ngoài mới nửa năm, thay đổi về tính tình rất lớn, nếu dựa vào con người anh trước kia, có khi đã sớm đem đạo diễn Vương gì gì đó và người đại diện ngược thành cặn bã rồi!

    Không dựa vào cha, không dựa vào tiền, thì chả làm được gì sất! Trách không được ba anh đối với việc anh ra ngoài không ý kiến, đời này của ông ấy mà nói, hơn ba mươi năm, chẳng lẽ lại bị tên tiểu tử như anh dọa!

    Lúc tối, Dư Vũ ngồi vào trên sofa, lướt Weibo, hiện tại Weibo của anh đã có một chút người chú ý, mỗi ngày ở dưới đều trầm trồ khen ngợi đẹp trai này nọ.

    Dư Vũ vào Weibo Độc Kê Thang, thấy cô chưa đăng gì, thất vọng thoát ra. Lại âm thầm vào Weibo của Hưu Thư, một bên nói,

    “Mẹ!”

    “Nhà!”

    “Mày!”

    Thư Trữ áp áp chân, rồi sau đó nằm ở trên giường, điện thoại vang lên, cô cầm lấy, nhận máy.

    “Thư… Thư.” là Trình Đoạn Dịch.

    Thư Trữ sửng sốt, rồi sau đó nói, “Tôi xin anh đừng gọi điện thoại nữa được không?!”

    “Thư Thư! Chả lẽ tình cảm nhiều năm của chúng ta là giả sao!?” Từ sau chuyện đó, đây là lần đầu tiên Trình Đoạn Dịch giận mà rống lên.

    “Vậy chuyện kia…của anh, chính là…giả sao?” Thư Trữ nháy nháy mắt, đem đến nước mắt chực trào ra nín lại.

    Người không đáng, chảy nước mắt cũng không ai đau lòng cho mình, không đáng.

    “Thư Thư, anh nói rồi, việc kia là trùng hợp! Chuyện đã xảy ra, anh tưởng chỉ cần bù đắp lại, Thư Thư, anh…”

    Thư Trữ cúp điện thoại, chặn số này.

    Đúng vậy, việc đã xảy ra!

    Cô biết anh ta chỉ chiếm 30% nhân tố, nhưng chính vì 30% này, nếu cô tiếp tục cùng với anh ta, chuyện này sẽ vĩnh viễn khắc sâu trong lòng cô! Không bỏ được, quẳng đi cũng không xong kết…

    Thư Trữ nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại, trong lòng phiền chán, lấy điện thoại, đăng ở Weibo Độc Kê Thang:

    Có phải hay không gặp quá nhiều người kì quái rồi, đến đây châm chọc một chút đi mọi người!

    Cô lướt lướt phía dưới, có một cái tên cực kì thu hút, Thư Trữ cười lạnh, chỉ thấy bên trên viết:

    Đại Ngư: Oa! Kì quái nhiều lắm, nhất là cái cô gái ngốc ở lầu dưới của tôi, ha ha, cô ấy phòng 249! Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người phụ nữ mà cứ như đàn ông ý, còn không có tâm nữa chứ!

    Thư Trữ bình tĩnh trả lời câu,

    Độc Kê Thang: Bạn ở trên tầng của cô ấy, vậy bạn ở phòng 250 sao?!

    Rồi sau đó

    không để ý tới náo nhiệt phía dưới, cô gửi cho lầu trên một tin nhắn:

    Lầu dưới là đồ ngốc: Ngu ngốc!

    Dư Vũ thấy Độc Đại nói mình phòng 250, anh trả lời, sợ cô ấy lại hỏi gì đó, nhưng lại yên lặng triệt để.

    Nhận được tin nhắn của lầu dưới, Dư Vũ chấn động, hửm? Hay là phát hiện tôi tốt, muốn ăn hoa quả rồi?

    Đọc được nội dung, anh trừng mắt, giận dữ trả lời:

    Lầu trên là đồ ngốc: Mẹ nó chứ! Cô cô cô

    Lầu dưới là đồ ngốc: Anh nói lắp sao

    Lầu trên là đồ ngốc: Cô mới nói lắp đó, cái đồ thần kinh, không có chuyện gì liền mắng chửi người

    Lầu dưới là đồ ngốc: Tôi cao hứng / cười lạnh

    Lầu trên là đồ ngốc: Cố tình gây sự, thật không phân biệt rõ phải trái!

    Lầu dưới là đồ ngốc: Giống nhau cả thôi (dog) không cần giảng đạo lý!

    Lầu trên là đồ ngốc: Hả, tôi đây không cần giảng đạo lý với cô!

    Lầu dưới là đồ ngốc: Tôi cùng lắm là cẩu độc thân ( FA), anh mừng không

    Hả? Cô không có đối tượng?!

    Lầu trên là đồ ngốc: Cô không đối tượng? Ha ha ha, tôi chỉ biết cô như vậy là không gả ra được thôi!

    Lầu dưới là đồ ngốc: À, anh cho là anh gả đi được sao? Đồ gay

    Lầu trên là đồ ngốc: Phá Thư ( quyển sách rách?, nếu kphai mng cmt ở dưới cho mình chỉnh nha) , ông đây xé rách mày!

    Lầu dưới là đồ ngốc: Thật khéo, Thối Ngư ( cá chết), bà đây cũng muốn băm mày ra!

    Lầu trên là đồ ngốc: Đừng có bà đây bà đây nữa, cô là phụ nữ đó!

    Hai người chiến tranh lúc lâu, thẳng đến Thư Trữ thắng lợi, cười mà đi ngủ. Cô hoàn toàn không phát hiện, cảm giác thống khổ cùng phiền muộn Trình Đoạn Dịch mang đến đã mất tích đi đâu mất, toàn bộ buổi tối, ngay cả trong mơ, cũng không có bóng dáng Trình Đoạn Dịch.

    Sớm ngày hôm sau, khi tỉnh lại, ở trên giường lăn qua lăn lại, lấy điện thoại ra, thấy tên lầu trên ngày hôm qua vậy mà còn gửi tin nhắn

    Lầu trên là đồ ngốc: Alo alo alo, Thư kia, tôi đây có sầu riêng, tôi không ăn, cô ăn không?

    Cách vài phút lại có một tin nhắn:

    Lầu trên là đồ ngốc: Khụ khụ, chủ yếu là ông đây không ăn, nếu cô cần, thì tôi ném cho

    Thư Trữ chỉ trả lời ba chữ, muốn, đưa tới.

    Trên lầu Dư Vũ giận dữ, “Mẹ nó! Cô muốn ăn còn muốn tôi mang tới cho cô?!”

    Đương nhiên, anh vừa mắng vừa nhấc sầu riêng đem xuống!

    “Dư Vũ! Mày cuồng chịu ngược sao?! Người kia thái độ như thế, mà mày còn xách xuống cho cô ta?!”

    Sau đó bước chân không ngừng đến lầu 4, đem cửa gõ “cạch cạch cạch”, phảng phất như có thể phát tiết sự phẫn nộ trong lòng vậy.

    Chờ! Mở cửa đi rồi tôi phun chết cô!

    Rồi sau đó cửa mở, một cô gái ngũ quan tinh xảo, mặt mộc không trang điểm, tóc đen lười nhác xõa ở phía sau, Thư Trữ cười cười, ôn nhu lưu luyến,

    “Cảm ơn!”

    “Không, không, không cần khách sáo!”

    Thấy anh bất động, cô lại hỏi, “Còn có chuyện?”

    “Không, không có chuyện gì…”

    “Vậy, hẹn gặp lại!”

    “Lại, gặp!”

    Từ ngữ rối loạn, đầu óc hồ đồ, Dư Vũ về nhà ngồi trên sofa, ngây người vài phút, rồi sau đó nổi giận,

    “ĐM! Dư Vũ! Lời nói hùng hồn của mày đâu?!”

    Đồ hèn nhát!!!

    Ăn sầu riêng, Thư Trữ ở rối rắm chuyện họp lớp, dù sao cũng đã nói phét rồi, nếu đến lúc đó không mang đi, Mã Yến kia sẽ cười nhạo cô thế nào!?

    Hơn nữa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Trình Đoạn Dịch cùng Liễu Nhứ Ngôn cũng sẽ đi, cô không thể chịu thua!

    Người sống nhờ mặt mũi, Thư Trữ cô làm sao có thể thua chứ!

    Nhưng nếu như có người hỏi, tại sao anh lại đi làm diễn viên quần chúng, chẳng lẽ nói ngày thường anh an nhàn quá, muốn đi ra ngoài trải nghiệm cuộc sống?!

    Có cái loại chuyện ngu ngốc này sao?!

    --- Bài cũ hơn ---

  • Mẹo Kiểm Tra Những Ai Hủy Kết Bạn Trên Facebook
  • Hướng Dẫn Cách Xóa Ảnh Trên Facebook Đã Đăng
  • Cháu Bị Đau Bụng Kinh Nguyệt Phải Làm Sao?
  • 3 Cách Hack Facebook Cực Kỳ Đơn Giản Và Nhanh Chóng
  • Top 20 Stt Nhìn Cánh Phượng Rơi Chợt Nhớ Đến Kí Ức Mùa Hè Năm Xưa
  • Cập nhật thông tin chi tiết về Lầu Dưới 249, Lầu Trên 251 trên website Globaltraining.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100